
Ở phía bên phải bức ảnh, mấy cành cây khô cong lên như những ngón tay hướng về bầu trời. Không còn một chiếc lá nào bám lại nên cả các đốt cành cũng lộ ra hết. Phía trên bên trái, một cái cây rậm lá phủ đen chừng một phần ba khung hình, và giữa màu đen với màu đen ấy, bầu trời xanh thẫm mở ra thành một dải dọc dài.
Phía dưới bầu trời là màu xanh hơi sáng, càng lên cao càng đậm, đến góc trên cùng của khung hình thì gần như màu chàm. Sao rải rác đến mức không đếm được.
Muốn nhìn bầu trời như thế thì phải ngửa cổ ra sau. Ngay lúc ngửa ra, phía trước cổ căng dài, và cái cằm suốt cả ngày bị đẩy về phía màn hình trở lại đúng chỗ của nó. Vai tự nhiên hạ xuống một chút.
Hơi thở vốn chỉ ra vào nông ở phần trên lồng ngực cũng thay đổi lúc này. Tiêu điểm của mắt mất chỗ để đến. Vì sao xa quá nên không thành đối tượng để lấy nét.
Trạng thái mất nét thường khiến người ta thấy bất an. Vì nếu không nhìn chính xác một cái gì đó thì có cảm giác mình bị tụt lại.
Đêm nay trước khi tắt đèn, ra bên cửa sổ ngẩng đầu lên ba phút thôi cũng được. Không nhìn thấy sao cũng không sao. Giống như cái cành cong trong bức ảnh kia, chỉ cần ánh nhìn vươn về một khoảng trống nào đó là đủ.
Mười giây đầu tưởng như chẳng có gì, qua chừng hai mươi giây thì những chấm sáng vốn không có lần lượt hiện ra. Thời gian để mắt quen với bóng tối là chừng đó.
Cũng có thể đem động tác ấy vào lúc đang rửa bát. Đang tráng bát thì dừng lại, khóa vòi nước rồi ngẩng đầu một lần nhìn ra ngoài cửa sổ bếp. Lúc đó thử kiểm tra xem cái lực đang dồn ở hàm.
Hàm răng có đang cắn chặt vào nhau không, hay trên dưới hơi rời ra. Chỉ kiểm tra rồi mở nước lại là xong.
Những cái cây phía dưới bức ảnh vẫn đen, và trên đó bầu trời vẫn còn sao.
