
Một ngọn đèn treo trên tường đá đang sáng ở phía trên bức tường bên trái. Bên dưới nó, một tấm biển trắng gắn hơi lệch, chữ có hai dòng nhưng ở xa nên không đọc được. Vì là bức tường xếp bằng những viên đá lớn nhỏ ghép lại nên chỗ nào ánh đèn chạm tới, bề mặt gồ ghề lại hiện ra. Bầu trời xanh thẫm, qua kẽ mây còn sót lại một vệt sáng mảnh của ban ngày.
Vào sâu trong ngõ có thêm một ngọn đèn nữa. Hai ngọn cách nhau xa nên con đường sỏi ở giữa gần như đen. Vậy mà người ta vẫn đi. Bởi những người sống ở đây hẳn đã thuộc bề rộng của bóng tối bằng đôi chân.
Đèn không tự sáng lên. Ai đó kiểm tra đường dây, thay bóng đèn đã mờ, và theo mùa ngày ngắn lại mà nhích giờ bật đèn lên sớm dần. Những bàn tay như thế thường cử động sau khi trời đã tối.
Công việc đi làm lúc sáu giờ tối, việc chăm sóc nối tiếp sau khi nhà trẻ và trường học đóng cửa cũng nằm trong khung giờ tương tự. Chỉ có điều, khác với những việc làm lúc trời sáng, chúng hiếm khi được nhìn thấy.
Nhìn lại phía bên phải. Giữa hai bức tường, một cánh cửa hé mở chừng hai đốt ngón tay, và từ đó một vệt cam dài theo chiều dọc chảy xuống tận mặt đất. Một màu đỏ hơn và thấp hơn màu vàng của đèn đường.
Đó là dấu hiệu bên trong có người. Ánh sáng được quản lý và ánh sáng đang sống cùng bật lên trong một con ngõ với hai màu khác nhau.
Bên dưới phía bên phải chỗ đó, một vòm thấp được khoét vào tường. Kích thước vừa đủ để người lớn phải cúi người mới vào được, bây giờ thì trống và tối đen. Hẳn đã có những buổi tối ai đó ngồi ở đấy chờ một người nào. Nhìn lại tấm ảnh, đoạn đen giữa hai ngọn đèn trông ngắn hơn lúc đầu một chút.
