
Hai chiếc ghế chỉ để lộ phần tựa lưng, che khuất phía dưới khung hình. Phía sau chúng, dãy bàn màu gỗ sáng kéo dài, và một tấm vách ngăn màu xám chia ngang phần giữa ở độ cao thấp. Toàn bộ bức tường bên trái là kính.
Rèm sáo buông xuống một nửa, cắt ô cửa thành những vạch ngang, và ánh sáng lọt qua đó thì mờ đục. Giữa ban ngày mà cả không gian bên trong vẫn chìm trong sắc xám ngả xanh lục.
Đèn trần đã tắt. Có khoảng mười thanh đèn huỳnh quang xếp dọc theo ô cửa sổ nhưng không thanh nào sáng, phía trên chúng là đường ống và ống dẫn khí lộ thiên. Không có người thì tắt đèn. Thứ không tắt được lại nằm ở chỗ khác.
Tiền thuê, điều hòa không khí, an ninh, phí quản lý. Dù hai hộp ổ cắm màu đen trên mặt bàn vẫn mở mà không cắm gì vào, khoản chi phí mà tầng này tạo ra mỗi tháng gần như không giảm. Văn phòng không phải thứ co giãn theo số người, mà đông cứng lại theo đơn vị diện tích đã ký hợp đồng một lần.
Cây cột vuông to ở giữa chia tầm nhìn thành đúng hai nửa. Bên trái là dãy sát cửa sổ, bên phải là một khu vực khác nằm sau vách ngăn kính. Cùng một tầng có ít nhất hai khu làm việc và cả hai đều trống.
Nhìn lại thì chỉ có một ô cửa chính diện ở xa là được kéo rèm lên. Qua phía đó, đường chân trời của thành phố lọt vào khung hình với sắc xanh nhạt. Đây là phần duy nhất không mang màu xám trong bức ảnh này.
Bên ngoài vẫn tiếp tục vận hành dù mờ nhạt, còn bên trong thì đứng yên, có thể hiểu như vậy nhưng cũng có thể hiểu ngược lại. Nếu công việc không biến mất mà chỉ là không còn đi qua diện tích này nữa, thì mảnh màu xanh kia trở thành dấu hiệu của nơi công việc đã chuyển đến.
Ở góc dưới bên trái, giữa các chân bàn có một vật màu xanh lam ngọc bị che khuất một nửa. Không phân biệt được đó là chiếc túi ai đó để lại hay một bộ phận của ghế. Tầng vừa vắng người trong chốc lát và tầng bỏ trống đã lâu thì không phân biệt được qua ảnh. Thứ biết được khác biệt đó chỉ có tờ hóa đơn phí quản lý.
