
Từ ngày 14 tháng 4 đến ngày 13 tháng 5, học sinh cả nước đã trả lời cùng một bản khảo sát mở trực tuyến trong một tháng. Đó là những câu hỏi về việc các em đã trải qua điều gì và nhìn thấy điều gì ở trường. Kết quả tổng hợp các câu trả lời được công bố ngày 10 tháng 9 qua Bộ Giáo dục và các sở giáo dục thành phố, tỉnh. Tỷ lệ học sinh trả lời rằng mình từng bị hại là 2,9%, khoảng ba trong 100 em, được ghi nhận là mức cao nhất từ trước đến nay.
Cuộc điều tra do 16 giám đốc sở giáo dục thành phố, tỉnh trên cả nước cùng ủy thác, Viện Nghiên cứu Chính sách Thanh thiếu niên Hàn Quốc (한국청소년정책연구원) và Viện Thông tin Giáo dục và Học thuật Hàn Quốc (한국교육학술정보원) đảm nhận việc chủ trì. Vì là hình thức điều tra toàn bộ học sinh tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông, không có chỗ cho quan sát của giáo viên hay phụ huynh xen vào, chỉ những câu trả lời do chính học sinh đánh dấu trên màn hình được tích lại.
2,9% là con số ra đời qua quá trình như vậy.
Chuyển tỷ lệ ba trong 100 em sang đơn vị lớp học thì mỗi lớp có khoảng một em. Mỗi khối lớp đều có vài em như vậy, và những em khác dùng chung hành lang đã nhìn thấy chuyện đó ở bên cạnh. Trong số em đã trải qua và em đã nhìn thấy, có bao nhiêu em chuyển sự việc ấy đến người lớn thì cuộc điều tra lần này không cho biết.
Khi tỷ lệ bị hại tăng, tay nắm mà chính sách bám vào thường là giáo dục phòng ngừa. Một học kỳ đã dạy mấy giờ và tỷ lệ hoàn thành là bao nhiêu phần trăm trở thành bảng điểm của nhà trường. Thế nhưng lời Bộ Giáo dục đưa ra trong lần công bố này có sắc thái khác với phía lấp đầy những ô đó.
Ông Sim Min-cheol, Vụ trưởng Vụ Chính sách Sức khỏe và An toàn Học sinh, nói rằng cần giáo dục phòng ngừa có hiệu quả thực tế. Việc cố ý nói đến hiệu quả thực tế gần với sự thừa nhận rằng thời khóa biểu tích lũy từ trước đến nay tự nó chưa đủ.

Phát biểu của ông Kim Seong-hoe, Trưởng phòng Đối sách Bạo lực Học đường, chỉ ra khe hở giữa thống kê và lớp học. Ý là có những vấn đề không hiện rõ bằng con số nhưng được xác nhận tại các buổi tọa đàm hiện trường ở địa phương. Xem như phía chính phủ tự mình nói ra rằng có vùng mà bản khảo sát bỏ sót.
Câu trả lời rằng dù bị hại hay chứng kiến cũng khó mở lời cũng được đưa vào cuộc điều tra lần này. 2,9% là tỷ lệ những em ít nhất có thể đánh dấu trên màn hình khảo sát ẩn danh, còn số em ở lại bên ngoài màn hình đó không vào ô nào cả.
Sở Giáo dục thành phố Incheon lấy 565 trường học trong địa bàn làm đối tượng của cuộc điều tra lần này. Khi kết quả được đưa ra, sở cho biết sẽ vận hành mạng lưới hỗ trợ trường học và trung tâm chuyên trách. Nghĩa là nhân lực bên ngoài sẽ cùng tiếp nhận những vụ việc vốn chỉ xoay trong nhà trường. Đây là phần có thể làm thay đổi cục diện mà một giáo viên chủ nhiệm kẹt giữa bên gây hại và bên bị hại phải gánh.
Tỷ lệ hoàn thành giáo dục phòng ngừa cho thấy nhà trường đã làm gì. Việc đứa trẻ đã kể chuyện mình trải qua với ai, và sau khi kể thì điều gì thay đổi, không được ghi trên bảng đó. Muốn xác nhận hiệu quả thực tế mà Bộ Giáo dục nói đến thì bên cạnh tổng số giờ giáo dục, ghi chép về đường đi của lời nói phải được tích lại với tỷ trọng ngang nhau. Chừng nào hai cuốn sổ còn chạy riêng, dù tỷ lệ trả lời lên xuống thì chỗ nhà trường cần đụng tay vẫn còn mờ.
Hiệu quả thực tế mà Vụ trưởng Sim Min-cheol nói và buổi tọa đàm mà Trưởng phòng Kim Seong-hoe nói tụ lại ở chỗ khi đứa trẻ mở miệng thì lời đó chạm tới đâu. Trung tâm chuyên trách mà Incheon mở ra thực sự nới rộng phía nào trong những lối đi ấy sẽ lộ ra ở các trường trong học kỳ 2 lần này.
