
Ba cây nến đứng tụm lại ở phía bên phải khung hình. Hai cây phía sau cao gần bằng nhau, cây ở giữa có nửa thân phủ đầy sáp chảy xuống. Trên tường dán giấy báo cũ, những con chữ nhỏ xếp dọc chỉ đọc được lờ mờ ở rìa vùng ánh sáng màu cam.
Nửa bên trái khung hình tối đen. Dưới nền có hơn mười giọt sáp đã đông nằm rải rác hắt lại ánh sáng. Không thấy ở đâu có thứ gì cho biết mấy giờ.
Dưới thứ ánh sáng này, tiêu điểm của mắt tự thu hẹp lại. Vì chỉ có một thứ để nhìn. Vai từ từ cuộn vào trong, vùng quanh hàm cứng lại, bàn tay đặt trên đầu gối mất chỗ để đi.
Riêng lòng bàn chân vẫn áp nguyên xuống sàn. Hơi thở ngắn lại, rồi khi ngọn lửa nghiêng đi một lần thật mạnh thì dài ra theo.
Sự sốt ruột thường lớn lên vào lúc như thế. Không có việc gì trong tay, chỉ có một thứ để nhìn, thời gian thì trôi chậm. Cái tâm ấy bận rộn hơn thân.
Cũng nên chọn lấy một ngọn lửa mà đặt mắt vào. Cây nến ở giữa, cây có sáp chảy xuống nhiều nhất, là vừa hợp. Ba phút là đủ.
Ngọn lửa không lay động hai lần cùng một hình dạng. Đầu ngọn kéo dài về bên trái rồi nhọn lại, quanh bấc có lúc ánh lên màu xanh trong chốc lát. Chỉ dõi theo những thay đổi ấy mà không đếm thì ba phút cũng trôi qua.
Ban đêm cũng có thể nhìn như vậy. Trước khi ngủ, tắt đèn lớn trong phòng và chỉ để lại một chiếc đèn bàn, nhìn chừng ba phút vào đường viền tròn mà ánh sáng ấy vẽ lên trần. Chỗ cần xem lúc đó là hàm. Chỉ cần kiểm tra xem có đang cắn răng hay giữa hai hàm răng có hơi hở ra, nếu không có gì thay đổi thì cứ để nguyên như thế mà ngủ.
Sáp nến đã đông lại đúng theo hình dáng lúc chảy xuống, còn ngọn lửa thì vẫn lay động.
