
Cái cây đã rụng hết lá che khuất một nửa khung hình ở phía trái, và dưới những cành cây ấy, ở cuối bãi cỏ, một chiếc ghế gỗ đứng hướng về phía hồ. Trên dãy núi bên kia mặt nước, sương mỏng giăng như một dải, còn mặt nước gợn khẽ với sắc xanh gần như ánh bạc. Đám cỏ trong bóng râm vẫn còn lạnh, và nắng chỉ chạm mỏng vào phần cuối lưng tựa của chiếc ghế.
Nhìn lâu một cảnh như thế thì vai hạ xuống một chút. Khi tiêu điểm của mắt không dính vào một điểm mà tản ra theo những gợn sóng, hơi thở hít vào tự nhiên dài ra. Lực ở lòng bàn tay cũng khẽ buông ra.
Càng sống bận rộn thì tâm trí càng đi trước về phía việc phải làm tiếp theo. Nếu trạng thái thân thể ở đây mà chỉ có suy nghĩ đi ra tận đằng kia kéo dài, thì đến giờ nghỉ cũng không nghỉ được.
Hãy thử ngồi xuống bất cứ chỗ nào có thể ngồi ngay lúc này, rồi nhìn khoảng ba phút vào một thứ đang chuyển động, ngoài cửa sổ hay nước trong cốc cũng được. Không đếm cũng không tính, chỉ cần đi theo cái nhịp mà sự lay động lắng dần.
Ba phút như vậy cũng mở ra ở trạm chờ xe buýt. Trong không khí lạnh của buổi chiều muộn, có cách đưa mắt đi theo nhịp lay động của cành cây bên đường phía đối diện thay cho giờ đến trên bảng điện tử. Trong lúc đó, nên xem thử lực đang dồn vào hàm. Răng hàm có đang khít lại hay hàm trên và hàm dưới hơi tách ra, chỉ cần nhận ra chừng đó rồi đi tiếp.
Chiếc ghế trống trông như đang đợi ai đó, nhưng thật ra chỉ đang nhìn mặt nước.
