
Khung cửa sổ gỗ cũ chia khung hình theo chiều ngang. Bên kia lớp kính, bầu trời u ám và một cột điện, bụi cây xanh rậm rạp và hàng rào gỗ thấp đi qua. Phía trong, ghế nhung đỏ trải ra mờ tối, ánh sáng yếu và đều như lúc chiều muộn.
Ngồi bên cửa sổ như thế thì đôi mắt bận rộn trước tiên. Đếm từng cột hàng rào đi qua, kéo tiêu điểm lại để đọc mái nhà ở đằng xa. Trong lúc đó vai đã nhô lên, và đầu ngón tay đặt trên khung cửa sổ đang gồng lên.
Đó là cái ý muốn níu giữ. Thói quen cho rằng bỏ lỡ những gì đang trôi đi là thiệt thòi khiến thân người cứ nghiêng về phía trước.
Hãy thử đặt tiêu điểm lỏng ra ở khoảng một gang tay trước tấm kính, và để màu xanh đang đi qua cứ thế đi qua. Trong lúc đếm đến ba, vừa thở ra vừa buông vai xuôi về phía cửa sổ cũng được. Thử cho phép mình chừng ba phút không cần nhớ cái gì vừa đi qua thì sao.
Sự lỏng lẻo ấy cũng có thể gọi về vào ban đêm. Tắt đèn, nằm ngay ngắn trong chăn, ta lặng lẽ xác nhận rằng hai bàn chân cả ngày đạp trên mặt đất giờ không đạp lên gì cả. Chỉ nhìn xem giữa lòng bàn chân bị chăn đè xuống đến mức nào, cảm giác chân trái và chân phải chạm vào khác nhau ra sao. Cứ để những gì nhận ra đó mà không sắp xếp lại cũng được.
Tàu vẫn đi, và màu xanh vẫn đến.
