
Một bông lau vươn lên một mình ở góc trên bên trái khung hình rồi gãy lưng về bên phải. Những bông lau bên dưới nó cũng đều ngả về cùng một phía. Bầu trời xám gần như đã bạc hết màu, còn trên ngọn đồi bên kia sông, màu xanh đậm của cây lá kim và màu vàng của bạch dương đã ngả sắc trộn vào nhau như những vệt loang. Buổi trưa nhiều mây không có nắng, những bông lau màu lúa mì khô lấp kín trọn nửa dưới khung hình.
Gió không lọt vào ảnh. Chỉ còn lại những đường mảnh mà đầu lá vạch ra và góc nghiêng của những bông lau dạt về một phía, cho biết vừa có cái gì đó đi qua. Đưa mắt dõi theo đầu bông lau thật lâu thì tiêu điểm cứ trượt đi, và trong lúc đó vai rời khỏi tai một chút, hơi thở vào dài thêm chừng một nhịp. Cảm giác lòng bàn chân đang chạm sàn cũng đến lúc ấy mới trở lại.
Cái tâm trí đang gồng lên để giữ lại điều gì đó, trong lúc nhìn tấm lưng cong kia, nới lỏng ra một chút như một bàn tay đang nắm.
Nếu ngoài cửa sổ có dù chỉ một thứ đang lay động, cũng có thể đặt mắt vào đó chừng ba phút. Là chiếc lá cây, là dây phơi quần áo hay vạt áo của người đi ngang qua cũng được, chỉ cần đưa mắt đi theo trong lúc biên độ lay động lớn lên rồi nhỏ lại. Không cần gắng sức tìm ra điều gì, gió ngừng thì cứ nhìn nó ngừng như thế. Ba phút thì ngắn đến mức một tách cà phê cũng chưa kịp nguội.
Cũng có thể thử làm việc tương tự trong lúc rửa bát buổi tối. Trong lúc dõi theo một lát hình dạng của dòng nước tách ra khi đập vào chiếc đĩa, hãy xem thử hàm có đang gồng lên không. Nếu đang cứng thì nghĩ à đang cứng rồi bỏ qua, nếu đã lỏng ra thì cũng cứ bỏ qua như vậy. Không có lời hứa nào rằng điều gì đó sẽ tốt lên, chỉ cần biết được mỗi một điều là trạng thái của răng hàm cũng là đủ.
Những bông lau bên sông vẫn cong mà không gãy, và bầu trời xám vẫn treo thấp phía trên chúng như thế.
