
Có ba ống khói. Chúng đứng ngay giữa khung hình, đẩy thẳng lên bầu trời u ám, chiều cao và khoảng cách gần như bằng nhau. Chỉ vành kim loại quanh đỉnh sáng trắng, còn thân càng xuống dưới màu xám càng đậm.
Không có gì đáng gọi là màu sắc ở bất cứ chỗ nào trong bức ảnh. Cũng không có khói.
Đó là thứ ánh sáng không đoán được là giữa trưa hay lúc chiều tà.
Ánh mắt dừng lâu ở chỗ cả ba miệng ống đều trống. Thiết bị vẫn đứng đó, việc vận hành đã ngừng. Thiết bị phát điện đòi chi phí bảo trì và tiền lãi cả vào những ngày không chạy.
Bên dựng đến ba ống khói hẳn đã cho rằng nhu cầu chừng ấy sẽ kéo dài, và dự đoán đó sai lệch càng muộn thì gánh nặng càng chất lên cao bằng chiều cao khối bê tông. Cái giá của quá trình thoát ra khỏi nhiên liệu hóa thạch thường lộ ra dưới hình dạng như thế này. Những thứ không được dùng đến nhưng lại quá lớn để phá bỏ thì còn lại.
Nhìn lại rìa phải. Một tòa nhà thấp chỉ nhô đầu lên trên tán cây bị quấn kín giàn giáo. Đó là phần đã bỏ qua khi nhìn lần đầu vì mắt dồn vào các ống khói.
Trong lúc một bên tắt lửa thì ở bên kia có thứ gì đó đang được dựng lên. Chuyển đổi công nghiệp gần với chuyện đóng cửa và khởi công diễn ra cùng lúc trong cùng một hàng rào, và bức ảnh này đã đặt hai cảnh đó vào một khung.
Một phần ba phía dưới khung hình là cây. Bụi cây bên trái đen nhất, càng sang phải càng nhạt. Chân các ống khói bị lá che cắt nên không nhìn thấy. Vào lúc dựng những thứ đó, cây hẳn chưa cao như bây giờ.
Màu xám của mây và màu xám của bê tông gần như giống nhau. Trong ba cái đó, cái nào là bên che khuất bầu trời, ta lại nhìn thêm một lần nữa.
