브레스저널 The Breath Journal

Bài viết này được dịch tự động từ bản gốc tiếng Hàn. Đọc bản gốc tiếng Hàn

Hai chiếc ghế dài và mặt trời mùa đông xuống thấp

배진경·Đăng 2026-04-20 11:59 KST
Khoảng thời gian nắng lan qua những cành cây đã trút hết lá
Năm phút là đủ để ấm lên
Năm phút là đủ để ấm lên / Ảnh David Kanigan · Pexels

Giữa đám mây hé mở và mặt trời treo thấp. Hai cái cây đã rụng hết lá đứng thành những nét đen mảnh, giữa chúng là hai chiếc ghế dài bỏ trống trên đồi. Bầu trời loang từ màu cam sang màu đất vàng rồi lại đỏ lên gần đường chân trời.

Đứng dưới thứ ánh sáng này thì chỉ bên trái khuôn mặt ấm lên. Gáy vẫn còn lạnh mà trên gò má có một lớp hơi ấm mỏng phủ lên. Vai hạ xuống một chút, đường hơi thở đi vào rộng thêm chừng nửa gang tay.

Điều dấy lên trong lòng khi đón nắng mùa đông là cảm giác sự vội vã đã kết thúc. Cảm giác phải làm xong việc gì đó trước khi mặt trời lặn tạm thời mất đi sức mạnh.

Bên cửa sổ hay ở cuối con hẻm, hãy thử đứng yên chừng năm phút ở chỗ có nắng chạm tới. Duỗi mu bàn tay xoay về phía ánh sáng, rồi đếm thứ tự ấm lên thì sao. Mu bàn tay, cổ tay, mặt trong cẳng tay.

Cũng năm phút ấy mở ra cả trước bồn rửa bát buổi tối. Trong lúc nước nóng chạm vào bát đĩa, có thể để ý xem hai bàn chân đang nhấn xuống sàn ở mức nào. Chỉ cần nhẩm xem chân trái và chân phải bên nào bị nhấn nhiều hơn, chỗ nhấn di chuyển đi đâu giữa gót chân và ức bàn chân. Đến lúc tiếng nước ngừng lại thì các ngón chân cũng có khi đã hơi tách ra.

Ghế dài vẫn trống, mặt trời vẫn treo nguyên đó.

Phóng viên Bae Jin-kyung · Breath.Social

Bài liên quan

댓글