
Hai cái cây đã rụng hết lá đứng đen sẫm, giữa chúng mặt trời xuyên qua mây và treo thấp. Bầu trời loang từ màu cam sang màu nâu, hai chiếc ghế trên đồi không có ai ngồi, chỉ còn lại bóng dáng. Nắng trông ấm nhưng không khí có lẽ lạnh.
Nhìn lâu một cảnh như thế, vai hạ xuống dần. Tiêu điểm của mắt chuyển từ vật ở gần sang đường sống núi ở xa, hơi thở hít vào tự nhiên dài ra. Đầu ngón tay vẫn buốt mà chỉ một bên má ấm lên, đó là cảm giác chỉ mùa đông mới có.
Thứ thường len vào lòng khi đi qua buổi chiều mùa đông là sự sốt ruột. Ngày ngắn nên thấy như phải làm thêm điều gì đó, thấy như phải nắm lấy một ngày trước khi trời tối.
Bên cửa sổ hay đầu con hẻm, tìm chỗ có nắng đậu xuống rồi cứ đứng đó chừng năm phút cũng được. Nhắm mắt lại một chút và thử đếm hơi ấm chạm vào mặt thì sao. Nếu tiếc khoảng thời gian không làm gì cả, chỉ đếm năm nhịp thở rồi quay đi cũng được.
Năm phút ấy cũng chuyển sang đầu ngón tay đang gấp đồ giặt buổi tối. Trong lúc xếp cho khớp các góc khăn, có thể khẽ xem mình có đang nghiến chặt răng hàm không, cơ hàm cứng đến đâu. Nếu đang gồng thì chỉ cần nhận ra là đang gồng cũng đủ. Ngoài cửa sổ trời đã tối, chồng quần áo vừa gấp còn giữ chút nắng ban ngày nên âm ấm.
Mặt trời rồi sẽ xuống bên kia đường sống núi, và chiếc ghế chiều mai vẫn sẽ ở nguyên đó.
