
Dưới trần gác mái có một ô cửa sổ nhỏ đang mở. Hai tấm rèm màu cam rẽ sang hai bên ôm lấy khung cửa, và ánh sáng trắng của buổi sáng dội vào qua khoảng giữa đó. Ánh sáng đi qua lớp vải dệt thưa rồi nhuốm đỏ, trên bức tường gỗ và sàn ván lan ra một lớp màu ấm mỏng.
Khi đối diện cảnh này, tiêu điểm của mắt tự nhiên dồn về giữa ô cửa. Nhìn lâu về phía sáng thì mí mắt hạ xuống một chút, và hơi thở hít vào kéo dài hơn thường ngày. Lòng bàn chân bắt đầu cảm nhận thớ sàn, và đôi vai đang nhướn lên lặng lẽ trở về chỗ cũ.
Cơ thể trước khi một ngày bắt đầu thường hoàn tất trước hết là sự chuẩn bị để vội vã. Trạng thái đã căng lên dù chưa có việc gì xảy ra, chỉ cần nhận ra chút nôn nóng nhỏ đó thôi thì thớ của một ngày cũng đổi khác.
Cũng có thể mở cửa sổ rộng bằng một bàn tay và chỉ đếm ba nhịp thở. Nhịp thở đầu kiểm tra nhiệt độ không khí bên ngoài, nhịp thở thứ hai thở ra dài xuống dưới, còn ở nhịp thở thứ ba thì thử đưa mắt theo biên độ lay động của tấm rèm xem sao.
Cách đếm ấy cũng có ích ở hành lang khi ăn trưa xong quay về văn phòng. Trên lối đi đèn huỳnh quang trải đều, mắt dễ trôi đi mà không dừng lại ở đâu, nên đáng để ý khoảnh khắc tiêu điểm mắc lại một chút ở ô cửa cuối hành lang hay khe sáng ở chiếu nghỉ cầu thang. Cũng có cách đếm xem ở điểm đó ánh mắt dính lại bao lâu, và mất mấy bước chân để hạ xuống mũi chân trở lại. Quan sát chừng đó là đủ.
Ánh sáng không lọt vào vội vã, đi qua một lớp vải rồi lan vào trong phòng.
