
Giữa cánh đồng có một chỗ trũng xuống, và từ vũng nước đọng trong đó hơi trắng chậm rãi bốc lên. Quanh vũng nước là lớp bùn xám trắng ướt đẫm, đám cỏ viền quanh mép ngậm hơi ẩm nên xanh sẫm. Phía sau khung hình còn ba bốn luồng hơi nữa dâng lên rồi tan ra trước rừng bạch dương.
Bầu trời phủ mây xám nhạt, chỉ trên dãy núi bên phải còn vướng chút nắng thấp. Giữa trưa và chiều tối, thời khắc màu sắc bắt đầu lắng xuống.
Nhìn cảnh này thì cơ thể phản ứng trước. Vẫn chưa xuống nước mà vai đã hạ xuống đôi chút. Bởi vì khoảnh khắc đầu tiên nước nóng chạm vào da thịt, cảm giác hít vào một hơi rồi thở ra thật dài trồi lên từ ký ức. Lòng bàn chân dò đáy trước, tiêu điểm của mắt giãn ra ở chỗ hơi nước tan đi.
Người có cơ thể đang cứng lại chỉ sau khi bước vào nước nóng mới nhận ra mình đã gồng đến mức nào. Rằng sự căng thẳng của cả một ngày vẫn còn nguyên ở hàm và vai.
Tối nay trong bồn tắm hoặc dưới vòi sen, đáng để dành ra ba phút. Chỉnh nhiệt độ nước nóng đến mức chịu được, rồi thả vai hoàn toàn vào nước. Đừng cố dựng cổ lên, cứ để gáy đặt lên mặt nước. Khi sức đang giữ lấy vai được gỡ ra thì mực nước dâng lên một chút.
Có thể chuyển cảm giác đó vào trong chăn trước khi ngủ. Hạ vai xuống phía dưới gối, rồi xem khoảng cách giữa tai và vai có giãn ra chừng hai đốt ngón tay không. Chỉ cần xem khoảng cách đó giữ được bao lâu.
Hơi nước từ vũng nước vẫn cứ bốc lên bất kể có ai nhìn hay không, và đám cỏ tự mình sẫm lại nhờ hơi ẩm ấy.
