
Ba mái ngói cắt chéo bầu trời. Đường sống mái cao nhất nhô lên lớn ở bên phải rồi xuôi dài xuống bên trái. Ở mỗi đầu mái hiên, những viên ngói đầu mái màu trắng xếp thành hàng tròn trịa, vạch một đường chấm giữa mái nhà xám và bầu trời nhạt.
Bên dưới, thớ gỗ chín đỏ, nắng rọi vào từ bên trái và đè bóng đậm xuống dưới những cây rui. Không có mây.
Mái nhà cong để nước mưa chảy đi. Xếp chồng từng lớp ngói lên nhau để tạo đường thoát nước thì đường cong ấy hơi vểnh lên ở đoạn cuối. Là đường nét do tay người làm ra, vậy mà giống hình dáng một cành cây mọc lên.
Hẳn là mỗi lần dựng một nếp nhà, người ta lại xem chừng độ cao của nếp nhà bên cạnh. Trên đường sống mái nối nhau đều đặn có thấm cả sự đồng thuận qua nhiều đời, vượt quá tay nghề của một người.
Nhìn lại mép dưới của bức ảnh. Một ngọn đèn nhỏ treo trong bóng mái hiên bị cắt mất một nửa khỏi khung hình. Đó là đèn điện sẽ bật lên khi đêm xuống.
Ngọn đèn ấy là dấu hiệu cho thấy những mái nhà này chưa nằm trong viện bảo tàng. Ai đó mở cánh cửa kia bước ra, đi qua bức tường trắng có viền nửa vòng tròn đen rồi xuống con ngõ. Cái cũ muốn còn lại thì phải được dùng.
Trên mái ngói không được chăm nom, cỏ mọc lên chỉ sau một mùa, và cái sân không có người ra vào thì sụp xuống rất nhanh. Ngọn đèn kia vừa là chi phí quản lý vừa là lời chào buổi tối.
Lại nhìn lên trên. Những viên ngói đầu mái màu trắng trông như đang bước đi dọc theo mái hiên. Nếu đếm thử, có lẽ đoán được hàng nào dài hơn và mái nào cũ hơn.
