
Trong nhà gần như tối đen. Giữa bóng tối ấy có một cánh cửa giấy, những nan gỗ mảnh chia mặt giấy thành các ô vuông lớn nhỏ. Nửa dưới loang bóng của lá cây. Đường viền của lá không rõ nét, càng ra mép càng tan mềm đi.
Nếu là kính thì cái bóng đã rơi xuống sàn nguyên vẹn sắc nét. Giấy hanji không làm như vậy. Nó ngậm ánh sáng một lần rồi nhả ra đều khắp. Chỉ có dải kính hẹp chạy ngang giữa cửa là để lộ thớ của bên ngoài ở dạng thô, phần còn lại đều là ánh sáng đã được giấy lọc qua.
Đã có thời loại giấy làm từ vỏ cây dó đem giã, seo rồi phơi khô trở thành tường và thành cửa. Bức tường ấy chép lại bên ngoài thay vì che chắn bên ngoài. Lá lay động thì chiếc lá trên giấy cũng lay động, mặt trời ngả bóng thì cái bóng nhích dần vị trí theo các nan gỗ. Người ngồi trong phòng đọc được thời gian bên ngoài mà không cần mở cửa.
Sàn nhà cũng chìm trong bóng tối nhưng không đen hoàn toàn. Ánh sáng chảy xuống dưới ô cửa lướt nông qua thớ ván sàn, đường ghép giữa tấm ván này với tấm ván kia hiện ra thành một vệt mảnh. Ánh sáng mà giấy đã nhẹ nhàng buông ra thì gỗ lại nhận vào theo thớ của mình mà ngắt quãng. Xem như cùng một chiếc lá được chép lại hai lần, mỗi bề mặt trong phòng lại chép theo một cách hơi khác nhau.
Vậy nên thứ lâu đời nhất trong bức ảnh này có lẽ là tờ giấy chứ không phải khung gỗ. Ngay lúc này, ở một căn phòng nào đó, cùng một chiếc lá hẳn cũng đang được chép lại theo cùng một cách. Hãy nhìn lại phần dưới của tờ giấy một lần nữa. Xem đường viền của cái bóng bắt đầu nhòe đi từ chỗ nào.
