
Những cây đã rụng hết lá đứng thành hàng dài hai bên đường. Tuyết rơi trên bãi cỏ mỏng nên màu xanh lộ ra từng chỗ, trên lối đất bên phải còn lại ngổn ngang dấu chân ai đó đi qua. Bầu trời trắng gần như mất hết màu, ở cuối đường hai người xa dần như hai chấm nhỏ.
Đứng trên con đường như thế, hơi thở lạnh đi một lần ở đầu mũi rồi mới vào bên trong. Vai tự nhiên nhô lên và bàn tay co lại trong túi áo. Lòng bàn chân dò ra độ dày của tuyết qua đế giày.
Khi thân thể co lại như vậy thì lòng cũng vội dần từng chút. Ta đối với mùa đông như một đoạn đường phải đi qua cho nhanh.
Những lúc đó hãy thử đi chừng ba mươi bước với đôi tai mở ra cho âm thanh. Tiếng lớp tuyết mỏng bị nén xuống, tiếng đất hay lá khô bên dưới phát ra cùng lúc. Trong khi tai còn ở dưới bàn chân, bước đi tự nhiên chậm lại.
Cách lắng tai như vậy cũng mở ra trước bồn rửa bát buổi tối. Khi tiếng nước chạm vào bát bắn lên và tiếng bọt lắng xuống nghe ra riêng biệt, cũng nên thử xem ngón tay đang cầm miếng rửa bát dùng bao nhiêu sức. Có thể là sức giữ lại vì sợ tuột đĩa, cũng có thể là sức cứng lại suốt ban ngày còn nguyên đó. Không có gì để đếm cũng không có gì để sửa, đó thành khoảng thời gian chỉ nhận ra sức ấy đang ở đâu.
Dưới bầu trời trắng con đường còn kéo dài thêm một quãng nữa, và trên đó từng dấu vết mới chồng lên.
