
Những cành to vươn thấp ra bốn phía. Trên vỏ cây, rêu và những ngọn cỏ nhỏ bám vào mà lớn lên, ánh sáng giữa trưa lọt qua kẽ lá rải xuống nền đất những vệt loang lổ. Rễ cây trồi lên trên mặt đất, tạo thành ranh giới của bóng râm.
Bước vào bên dưới, nhiệt độ không khí hạ xuống một lớp. Hơi thở dài ra, đôi vai đang nhướn lên tự nó hạ xuống. Lòng bàn chân đọc từng chỗ cao thấp của đất khô và rễ cây phủ rêu, tiêu điểm của mắt giãn ra xa.
Thứ còn lại trong lòng là sự nôn nóng. Cảm giác phải mau chóng làm xong một việc gì đó vẫn tự mình chạy thêm một lúc sau khi thân thể đã dừng lại.
Hãy thử đi một vòng quanh gốc cây. Vừa đi vừa xem cành vươn dài hơn về phía nào, vỏ ở mặt nào sần sùi hơn thì chưa hết ba phút. Đi hết một vòng rồi thử đứng lại chỗ đã đứng lúc đầu xem sao.
Ba phút như vậy cũng trôi qua ở trạm xe. Trong lúc đứng đợi xe buýt, có thể kín đáo để ý xem bên vai mắc quai túi nhướn cao hơn bên kia bao nhiêu. Vì là lúc nắng buổi sáng còn chiếu thấp nên chênh lệch độ cao đó lộ ra cả ở cái bóng. Không cố sửa lại mà chỉ cần biết bên nào cao hơn cũng được.
Để cây này xòe rộng đến chừng này, hẳn đã cần đến một trăm mùa xuân.
