
Cục Di sản Quốc gia (국가유산청) đã thông báo dự kiến chỉ định 'Gwanghanru ở Namwon' là Quốc bảo, hạng mục di sản văn hóa do nhà nước chỉ định. Đây là lầu gác của quan phủ tiêu biểu cho vùng Honam thời hậu kỳ Joseon, công trình gỗ từ lâu được gọi là 'Honam đệ nhất lâu'. Thông báo được đưa ra vào ngày 24.
Thân của Gwanghanru là gỗ. Những cây cột lớn đỡ lấy sàn, và sàn mở ra phía mặt nước ở độ cao hơn chân người một chút. Lên lầu vào mùa hè, mùi ẩm mà gỗ ngậm lấy chạm vào mũi, và mỗi lần dời chân thì ván sàn kêu kẽo kẹt khe khẽ. Tiếng của loại gỗ đã chịu đựng gần 400 năm chỉ được xác nhận bằng sức nặng cơ thể người như vậy.
Khởi nguyên là một lầu gác nhỏ mang tên Gwangtongru. Công trình được truyền lại là do Hwang Hui (황희) dựng lên khi ông bị đày đến Namwon, về sau trở thành Gwanghanru. Sau đó nơi này được dùng làm không gian để quan lại và văn nhân tụ họp mở tiệc và trao đổi thơ văn. Lầu gác vừa là cơ sở của quan phủ vừa là sân khấu nơi thơ qua lại.
Cảnh quan quanh lầu gác cũng do con người tạo ra. Người ta đào hồ và thả lên ba hòn đảo mang tên Bongnae, Bangjang, Yeongju, rồi bắc cầu Ojakgyo trên mặt nước ấy. Tương truyền công trình đã qua tay Jeong Cheol (정철) và Jang Ui-guk (장의국). Cách bố trí lấy nguyên tên của Tam Thần Sơn, nơi được cho là thần tiên cư ngụ, chứa đựng ý đồ vẽ lại khu vườn trên mặt đất bằng địa lý của bầu trời.
Nhưng năm 1597, khi ngọn lửa của cuộc chiến Jeongyujaeran (정유재란) nuốt chửng Namwon, lầu gác đã biến mất. Người dựng lại là Sin Gam (신감), phủ sứ Namwon. Công trình được trùng kiến năm 1626 với quy mô như hiện nay, và tương truyền từ đó đã giữ nguyên nền đất ấy mà không có thay đổi lớn về hình dạng. Sàn lầu mà hôm nay chúng ta bước lên nằm trên bộ khung được dựng vào thời điểm đó.

Việc Gwanghanru được biết đến ra ngoài Namwon không chỉ vì kiến trúc. Pansori và tiểu thuyết cổ điển 'Chunhyangjeon' (춘향전) đã lấy lầu gác này làm sân khấu. Khi công trình được chỉ ra là nơi Yi Mong-ryong và Seong Chun-hyang lần đầu chạm mắt nhau, một tòa lầu gỗ đã gánh trọn câu chuyện của cả một thành phố. Điểm khởi đầu để địa danh Namwon đi liền với thiên tình sử là ở đây.
Vì vậy con mắt đọc Gwanghanru chia làm hai. Một là con mắt nhìn độ hoàn thiện của kiến trúc gỗ thế kỷ 17, con mắt còn lại nhìn biểu tượng mà truyền thuyết khoác lên. Việc nơi này được đánh giá là trường hợp khu vườn và công trình không tách rời nhau mà tạo thành một cảnh quan cũng là kết quả của hai con mắt cùng hoạt động. Thông báo dự kiến chỉ định Quốc bảo gần với thủ tục chính thức thừa nhận độ hoàn thiện kiến trúc trong số đó.
Căng thẳng nảy sinh từ đây. Sức mạnh của câu chuyện càng lớn thì người càng đổ về, người càng đổ về thì ván sàn và cột trụ 400 năm tuổi càng mòn. Cục Di sản Quốc gia cho biết sẽ nhân dịp thông báo dự kiến chỉ định này mà hợp tác với chính quyền địa phương để tiếp tục bảo tồn và quản lý một cách có hệ thống. Tuổi của lầu gác này lặng lẽ cho biết một điều, rằng quyết định nâng cao vị thế không phải ngay lập tức là quyết định mở rộng lối ra vào.
Thời điểm việc chỉ định Quốc bảo được xác định vẫn còn để ngỏ. Vẫn còn thủ tục phải qua thời gian thông báo dự kiến rồi trải qua thẩm định. Trong khoảng thời gian đó, cổng của Gwanghanruwon vẫn mở, và nước trong ao đổi màu theo từng mùa.
Vào lúc mùa xuân đang tàn này, xin khuyên bạn thử bước lên sàn lầu ấy ở Namwon. Cởi giày và đứng trên gỗ, có hơi mát truyền lên lòng bàn chân. Đó là nhiệt độ do dấu vết của vô số bàn chân đi qua suốt 400 năm tạo nên. Sau khi trải qua cảm giác ấy một lần, hai chữ Quốc bảo chuyển từ một cấp hạng trên giấy tờ thành một cái gì đó nắm được trong tay.
