
Những giọt nước bám dày trên mặt kính. Bên kia cửa sổ là màu xám ướt, chỉ có đường viền của cây nhòe thành màu đen. Ánh sáng vẫn còn nhưng sắp đến giờ tắt nắng, nên từng giọt nước như một thấu kính nhỏ chứa lấy độ sáng cuối cùng ấy.
Nhìn khung cảnh như vậy, tiêu điểm của mắt mất chỗ để đến. Định nhìn ra xa thì vướng lại ở mặt kính, định nhìn mặt kính thì lại xa ra. Lặp đi lặp lại mấy lần như thế, lực dồn ở giữa hai chân mày tự nhiên giãn ra, vai hạ xuống chừng một gang tay. Khi đầu ngón tay lại gần mặt kính, hơi lạnh bên ngoài truyền vào mà không cần chạm tới.
Ngày mưa thì thấy như một ngày bị hoãn lại một nửa. Việc phải làm vẫn nguyên đó mà bên ngoài lại mờ, nên lòng đang định vội vã không tìm được chỗ để đi, đọng lại bên trong. Không có lý do gì để xem sự đọng lại đó là điều xấu.
Thử mở hé cửa sổ và nghe tiếng mưa chừng một phút thì sao. Không đếm hay đặt tên cho âm thanh, chỉ đi theo cái nhịp lúc to lên lúc nhỏ đi. Nhắm mắt cũng được mà cứ nhìn những giọt nước cũng được.
Một phút như thế cũng mở ra trước chậu bát buổi tối. Đi theo nhịp tiếng nước chạm vào bát rồi trượt đi, sẽ nhận ra đầu mình đã nghiêng về phía bồn rửa nhiều đến mức nào. Lúc đó chỉ cần xem qua phía sau cổ đang bị kéo căng ra sao, bên phải và bên trái cứng khác nhau thế nào cũng tốt. Theo hướng không sửa gì mà chỉ ghi nhận lại.
Một giọt nước treo trên cửa sổ rồi chảy dài xuống dưới. Theo vệt đó, giọt tiếp theo đến.
