
Bậc thang màu xám uốn cong xuống như một cây cung lớn. Trên mỗi viên gạch loang nhạt vết nước đã khô, và tay vịn mảnh nhận ánh sáng thành một đường, ánh lên dài. Không thấy bóng người. Nhìn bóng râm nằm thấp thì biết đây là lúc mặt trời bắt đầu nghiêng.
Nhìn bậc thang như thế, cơ thể bắt đầu đếm trước. Chưa kịp tính xem có bao nhiêu bậc thì bắp chân đã cứng lại, vai nhô lên một chút. Hơi thở ngắn đi, và tiêu điểm của mắt vụt chuyển lên tận đầu trên cùng.
Trong đó có cái tâm lý dời việc nghỉ ngơi lại đến sau khi đã tới nơi. Lời hẹn rằng sẽ nghỉ sau khi leo hết lên, sau khi làm xong việc, phần lớn là không được giữ.
Tôi khuyên hãy cứ thử ngồi xuống khoảng bậc thứ ba trước khi leo lên. Chạm lòng bàn tay vào hơi mát của đá, đặt trọn bàn chân xuống nền và chờ cho đến khi hơi thở tự nó dài ra, thì sao nhỉ. Ba phút là đủ. Trong lúc đó bậc thang không đi đâu cả.
Ba phút như vậy cũng có ở trạm chờ xe buýt. Trong lúc đứng ngước nhìn bảng chỉ dẫn tuyến, cũng nên thử xem qua lực đang dồn vào hàm. Đó là quan sát chỉ ở mức nhận ra răng hàm có đang khép chặt không, hàm dưới có bị kéo ra sau không, lưỡi có đang ép lên vòm miệng không. Sau khi nhận ra rồi, không thay đổi gì cũng không sao. Buổi chiều bóng râm dài ra, chờ đợi dù sao cũng là thời gian ở lại chỗ đó.
Một bậc của cầu thang uốn cong trở thành chiếc ghế đúng như vậy cho người ngồi xuống. Đá chưa từng học cách vội vã.
