
Mặt trời hạ xuống sau hàng cây bên kia sông, cả bầu trời nhuộm màu quả mơ. Sóng nước vỡ vụn và hắt lại ánh sáng, trên con đường đất ven sông, bóng của người đi xe đạp nằm dài. Người ấy ngồi tựa trên yên xe, một chân đặt trên bàn đạp, chân kia chạm đất, bánh xe không lăn.
Nhìn cảnh này thì vai hạ xuống một chút. Cảm giác bàn tay nắm ghi đông buông lực, cảm giác độ cứng của mặt đất dâng lên qua lòng bàn chân, đến theo thứ tự. Tiêu điểm của mắt đặt trên dòng nước chảy xa và không cố định vào đâu cả.
Lòng vội vã chạy trước cơ thể kể từ khoảnh khắc điểm đến được ấn định. Còn cơ thể thì đuổi theo phía sau nên cả ngày hơi thở ngắn.
Hãy thử ngồi nguyên như thế, chạm mũi chân xuống sàn chỉ một nửa, nửa còn lại để trong không khí, rồi thở ba lần. Để lại trong cơ thể cảm giác chỉ dùng một nửa sức, như bàn đạp không đạp hết, thì sao. Bàn chân nhớ rằng chừng đó là đủ để lăn bánh.
Cùng một nửa sức ấy cũng có thể lấy ra dùng ở trạm xe buýt buổi sáng. Trong lúc ngước nhìn bảng điện tử xem bao giờ xe buýt đến, cũng đáng xem thử độ cao của vai bị quai túi đè xuống có bằng nhau ở hai bên không. Nếu một bên hơi nhô lên thì cứ ghi nhận đúng như thế là đủ, không cần cố hạ xuống. Chỉ cần so xem vai ở trạm xe buýt và vai bên bờ sông khác nhau đến đâu thì quan sát đầu tiên trong ngày cũng đã đầy.
Có lẽ người ấy đã không xuất phát cho đến khi ánh sáng rút đi hết.
