
Bàn tay của hai người cùng đưa vào phía trên mép chậu cây. Trên mỗi lòng bàn tay có một nắm đất đen và ẩm, giữa những hạt đất thô lẫn vài mảnh vụn trắng thưa thớt đang hứng ánh sáng. Cổ tay quấn sợi chỉ đỏ, đầu móng tay và mu bàn tay có đất khô bám lại. Nhìn bóng râm nhạt thì có lẽ đang là lúc mặt trời bắt đầu ngả.
Nhìn lâu một cảnh như thế, các ngón tay tự nhiên hơi cong lại. Đó là dáng muốn nâng đỡ một thứ gì đó. Vai hạ xuống, và trong lúc mắt dừng ở nắm đất giữa khung hình, hơi thở vào đi xuống tận dưới bụng.
Lúc đó mới nhớ ra rằng suốt cả ngày chỉ chạm vào những thứ trơn nhẵn. Thủy tinh và nhựa và kim loại, những bề mặt không có nhiệt độ. Tay vẫn làm việc liên tục mà lại đón buổi tối trong tình trạng không cảm thấy gì.
Nhà nào cũng có chừng một chậu cây. Thử đặt ngón tay vào lớp đất mặt và để yên như vậy khoảng ba phút. Không cố tìm xem đất ẩm hay khô, lạnh hay âm ấm, mà cứ phủ đất lên đến mu bàn tay thì sao.
Ba phút ấy cũng có thể đặt trước bồn rửa bát buổi tối. Đang tráng đĩa thì dừng dòng nước một lát, để bàn tay ướt trên chiếc bát và xem sau gáy đang thế nào. Nó đang căng cứng, hay là hơi giãn ra khi tay được đặt xuống. Đất và nước cho cảm giác chạm khác nhau, nhưng việc trong lúc bàn tay mở ra thì mình dõi theo xem sau gáy đang làm gì thì giống nhau.
Đất không nắm lại được, và vì thế bàn tay cứ mở ra thật lâu.
