
Ánh sáng mùa đông nhờ nhạt lọt qua khung cửa sổ, và quay lưng lại thứ ánh sáng ấy, dòng nước rơi xuống từ ấm. Nước chạm vào mép chiếc tách trắng vẽ hoa mờ nhạt, những bọt nhỏ phồng lên, hơi nước cuộn theo dòng nước bốc lên và đi qua dải sáng của khung cửa. Bên cạnh, một chiếc tách rỗng và một chiếc bát đậy nắp đặt lờ mờ trong bóng tối.
Nhìn cảnh này, bàn tay dừng lại một lúc. Vì phải nhìn xem nước đã đầy đến đâu trong tách, tiêu điểm của mắt bị kéo vào gần thêm một gang tay, và hơi ấm bốc lên làm mặt nóng lên đôi chút. Việc nhận ra đôi vai đã trĩu xuống cũng thường là lúc này.
Lòng đang vội không chịu nổi vài giây này. Nước chưa đầy đã muốn bước sang việc tiếp theo, và khi đó khoảng thời gian hơi nước bốc lên trôi qua như thể chưa từng có.
Nếu đã pha trà, trước khi đưa lên miệng, hãy thử nhìn hơi nước chừng ba lần. Một lần khi nó bốc thẳng lên trên tách, một lần khi nó đi qua ánh sáng, một lần khi nó tan ra và biến mất. Thử đếm như vậy xem sao.
Cách đếm ấy đáng để chuyển sang lúc sau khi tắt đèn và chui vào chăn. Trong bóng tối không có tách cũng không có hơi nước, nên thay vào đó ta lặng lẽ dõi theo hơi thở vào kéo dài đến đâu và hơi thở ra kết thúc ở chỗ nào. Không cần đo xem bên nào dài hơn. Chỉ cần nhận ra rằng độ dài mỗi đêm mỗi khác, vài giây ấy cũng không trôi qua mất.
Dù hơi nước đã tan hết, trong tách vẫn còn hơi ấm.
