
Ba cây nến trắng đứng trong căn phòng tối. Trên tường dán giấy cũ, và bề mặt còn lưu những dòng chữ mờ theo chiều dọc ấy nhuốm đỏ dưới ánh nến. Sáp chảy xuống bên hông nến đã đông cứng, tạo thành một vũng nhỏ dưới nền, còn góc phòng ánh sáng không chạm tới thì vẫn đen nguyên.
Nhìn cảnh này thì thân người tự nhiên nghiêng về phía trước một chút. Vai hạ xuống, tiêu điểm của mắt dừng ở chỗ không xa cũng không gần. Hơi thở hạ tiếng, tay đặt trên đầu gối và không nắm gì cả.
Suốt ban ngày, lòng cứ gắng sức nắm lấy một điều gì đó. Khoảnh khắc cái sức gắng ấy rút đi đến trong buổi nhá nhem như thế này.
Hãy thử thắp một ngọn nến và dành chừng ba phút chỉ nhìn ngọn lửa. Mắt dõi theo những đường lung lay nhưng không tìm cách làm nó dừng lại, cứ nhìn quãng đi về ngắn ngủi khi bấc nến nghiêng đi rồi trở lại, thử xem sao. Đếm rồi lỡ mất cũng không sao.
Cũng có thể đưa cái nhìn ấy sang trước chậu bát buổi tối. Chỉ cần giữa tiếng nước mà để ý xem ngón tay cầm bát đang dồn vào bao nhiêu sức, xem đốt tay siết lại vì sợ trượt có buông ra vào lúc đặt đĩa xuống hay không, chừng đó là đủ. Không gắng sức buông lực, chỉ nhận biết đúng phần lực đang có lúc này. Cùng với đó là khi tráng lần cuối bàn tay ướt, cái lực ấy còn đọng lại ở đâu.
Ngọn lửa vẫn cháy suốt cả trong lúc lung lay.
