
Trên mỗi đầu lá cỏ treo một giọt nước. Góc dưới bên trái khung hình, những chiếc lá chụm dày đặc và bừng lên sắc xanh non tươi sáng, càng về phía phải thì lá và giọt nước càng mờ đi, chìm vào bóng tối xanh thẫm. Một chiếc lá ở khoảng giữa có phần đầu hơi gãy gập, và ngay chỗ gãy ấy có hai giọt nước bám vào, không phải song song mà nối nhau trước sau. Có thể là buổi sáng sớm khi mặt trời còn thấp, hoặc một buổi trưa âm u vừa dứt cơn mưa.
Mưa đã đi qua rồi và cái còn lại là sự treo lơ lửng này.
Cách nước mưa chạm xuống đất nằm trọn trong bức ảnh này. Bị lá giữ lại nên chậm đi một lần, lăn xuống rồi lại chậm thêm một lần nữa, và rồi thấm vào những kẽ đất đen. Ở nơi đô thị đã xóa mất quá trình này, cũng cơn mưa đó lập tức dồn về cống rồi tràn ra.
Sự chậm trễ ngắn ngủi khi một chiếc lá giữ lại một giọt nước là thời gian để rễ uống nước và là thời gian để đất thấm ướt. Vì sao việc mở ra chút kẽ hở giữa lớp nhựa đường để cỏ mọc lại quan trọng ngang với việc thi công thoát nước, đám lá dày khít bên trái bức ảnh lặng lẽ cho thấy điều đó.
Hãy nhìn lại góc trên bên phải. Ngoài vùng lấy nét, một khối màu nâu mờ nhòe nằm nghiêng theo đường chéo. Không rõ đó là chiếc lá khô hay cục đất ướt, nhưng ranh giới nơi màu sắc chuyển từ xanh sang nâu nằm ở đó. Trong lúc cỏ giữ nước thì bên dưới nó, sự mục rữa đang diễn ra.
Chiếc lá gục xuống thành đất, và đất ấy ngậm cơn mưa kế tiếp. Nghĩa là chỉ trồng màu xanh thôi thì chưa trọn vẹn. Phải để lại cả màu nâu thì dòng nước mới nối liền được.
Ở góc dưới cùng bên trái, giọt nước đọng trên một chiếc lá trĩu xuống gần như sắp rơi. Lớp đất bên dưới nó không hiện ra trong ảnh. Dưới chân chúng ta còn lại bao nhiêu mặt đất đã sẵn một vết lõm cho giọt nước đáp xuống, ta nhớ lại con đường đã đi qua hôm nay rồi nhìn bức ảnh thêm một lần nữa.
