
Một dòng nước chảy thẳng từ phía trên khung hình xuống và đi vào bên trong chiếc tách trắng. Trên thân tách có vẽ những cành nhỏ màu xám và hai quả, quai tách mở tròn về phía bên trái. Song cửa phía sau nhòe đi, chia màu xanh bên ngoài thành mấy mảnh.
Bức tường bên phải màu đỏ cam nhạt, phía sau lớp kính bên trái vẫn còn màu xanh sẫm. Hơi nước bốc lên từ miệng tách, bao lấy dòng nước rồi tan biến lên phía trên. Đó là ánh sáng của giờ sớm, trước khi mặt trời lên hẳn, khi chưa bật đèn trong nhà.
Khi nhìn cảnh này, tiêu điểm của mắt tự nhiên dừng lại ở một chỗ. Cao hơn miệng tách chừng hai đốt ngón tay, điểm mà hơi nước mất đi hình dạng.
Khi tiêu điểm đi về phía đó, hàm giãn ra một chút. Lúc ấy ta mới nhận ra rằng mình đã nghiến răng hàm, và đường hơi thở đi xuống dài thêm chừng một gang tay. Tiếng nước rơi thấp dần khi tách đầy lên. Trong lúc dõi theo sự thấp dần đó, vai rời xa khỏi tai.
Người bận rộn không chờ trà mà xử lý trà. Vừa rót nước xong là cầm tách quay về chỗ ngồi, rồi vì nóng nên chưa uống được ngụm nào đã đặt lên bàn. Cái mất đi là sự chờ đợi, chứ không phải thời gian.
Nếu hôm nay có trà để uống, trước ngụm đầu tiên có thể đưa mắt dõi theo hơi nước ba lần. Một lần là chỗ hơi nước bốc lên, một lần là độ cao nơi nó tan đi, một lần là khoảng không trống còn lại sau khi hơi nước biến mất. Ba lần thì mất khoảng ba mươi giây.
Cũng có thể thử ba lần như vậy khi rửa bát buổi tối. Nhìn ba lần hơi nước bốc lên khi nước nóng bắt đầu chảy ra từ vòi, và trong lúc đó xem thử lực dồn vào cổ tay ra sao. Ngón tay nắm miếng rửa bát cứng đến mức nào thì trước khi nhìn ta khó mà biết được. Đây không phải là muốn nói rằng điều gì đó sẽ tốt lên, mà gần với việc chỉ thử kiểm tra xem sao.
Rốt cuộc tách sẽ đầy, và hơi nước thì đằng nào cũng tan. Mấy giây ở giữa đó không ai lấy đi cả.
