
Con đường đất ẩm chạy thẳng vào sâu trong rừng. Những cây linh sam hai bên ngậm màu xanh đậm xuống tới cả các cành thấp, còn cuối đường thì chìm trong sương trắng, hình dáng nhòe đi. Đó là một buổi sáng sớm khi ánh sáng lọt qua kẽ cành lan trong sương, khiến cả khu rừng phồng lên một màu trắng sữa nhạt.
Khi đối diện cảnh này, tiêu điểm của mắt mất chỗ để đặt. Có muốn nhìn ra xa thì cũng chỉ thấy ánh trắng mờ, nên tầm mắt cuối cùng hạ xuống dưới chân. Rồi vai xuống thấp một chút, và trong hơi hít vào có mùi đất ẩm lẫn mùi cây lá kim cùng ùa vào.
Khi đi trên con đường không nhìn thấy điểm cuối, lòng người thường hóa sốt ruột. Trong lúc cố đo xem phải đi đến đâu, ta lại bỏ lỡ chính cảm giác của nền đất đang giẫm lên lúc này.
Nếu ngoài cửa sổ nhìn thấy dù chỉ một cái cây, cũng nên ra ngoài một lát và đi dưới tán cây đó chừng mười phút. Nếu không tiện thì cứ đứng nguyên và chậm rãi đếm mười bước chân xem sao. Chỉ cần đặt lòng mình lên cảm giác chạm đất bắt đầu từ gót chân là đủ.
Phép đếm ấy cũng tiếp tục trước đèn tín hiệu. Khoảng ba mươi giây chờ đèn chuyển sang màu xanh, thay vì cứ nhìn sang phía bên kia đường, ta thử dò xem hai vai mình đang nằm ở đâu. Chúng đang dính sát lên gần tai, hay đã trôi xuống như trên con đường rừng buổi sáng. Chỉ nhận ra được đến đó thôi thì đèn đã đổi.
Sương không xóa mất con đường. Nó chỉ bảo ta lại gần thêm một chút.
