브레스저널 The Breath Journal

Bài viết này được dịch tự động từ bản gốc tiếng Hàn. Đọc bản gốc tiếng Hàn

Buổi chiều được một tờ giấy đón lấy

편집부·Đăng 2026-05-14 09:01 KST
Bóng lá lay động phía trong song cửa và thớ ánh sáng
Ánh sáng đi qua giấy và giảm bớt tiếng động
Ánh sáng đi qua giấy và giảm bớt tiếng động / Ảnh SHIMADA MASAKI · Pexels

Từ phía trong căn phòng tối, tôi nhìn ra cửa sổ. Mỗi ô vuông được chia bởi các song gỗ đều dán giấy, và trên lớp giấy ấy, cả buổi chiều bên ngoài đã dời vào nguyên vẹn. Bóng do những chiếc lá chồng lên nhau tạo thành dồn về phía dưới, còn phía trên vẫn để trắng.

Nếu là kính thì hẳn đã nhìn thấy cả cây lẫn bầu trời y như vậy. Giấy xóa đi hình dạng và chỉ giữ lại sáng tối. Đường viền của lá đã nhòe đi, nhưng việc lá đang lay động lại càng rõ hơn. Chỉ một dải hẹp cắt ngang chính giữa để lộ thớ như sương giá, cho biết ở đó có xen vào một chất liệu khác với giấy.

Việc dán giấy cửa sổ là công việc nhà lặp lại mỗi mùa một lần. Đó là cái nghĩa của việc sống mà mỗi năm lại dán lại thứ mỏng và dễ rách. Thay vì chọn vật liệu chịu được lâu, ở đây có một ngôi nhà chọn phía sửa sang thường xuyên.

Giữa bức tường chặn ánh sáng và tấm kính cho ánh sáng đi qua, có tờ giấy ngậm ánh sáng. Phòng tối như vậy không phải vì cửa sổ hẹp. Vì ánh sáng lọt vào đã đi qua một tờ giấy và dịu đi một lần.

Việc bóng dồn về phía dưới là có lý do. Vào lúc mặt trời treo cao, ánh sáng rơi xuống gần như từ trên đầu, đi qua lá rồi gãy hướng và đậu xuống phần dưới của cửa sổ. Những ô vuông phía trên trông trắng và trống là vì ở góc đó không có lá nào chắn ánh sáng. Giấy chỉ nhận những gì nó có thể nhận.

Nhìn lại tấm ảnh, bóng trên mặt giấy trắng không đứng yên. Ngay khoảnh khắc cửa trập được bấm, lá vẫn đang chuyển động, và giấy đang đón lấy chuyển động ấy bằng bề mặt của mình.

Ban biên tập · Breath.Culture

Bài liên quan

댓글