
Mặt trời xuống thấp, đẩy màu đỏ lên thớ gỗ. Sắc xám xanh của mái ngói vẫn còn nằm phía bóng râm, chỉ có song cửa và cánh cửa ván bên dưới đón lấy sắc màu ấm áp. Bức tường trắng hắt lại ánh sáng, lan nhạt ra tới tận sân.
Các cánh cửa đều đóng kín. Cánh cửa ván bên trái dựng những tấm gỗ dày theo chiều dọc, che khuất hoàn toàn bên trong, còn ô cửa ở giữa và bên phải đan những thanh song mảnh dày khít, chỉ ngăn cách trong ngoài một nửa. Trong cùng một ngôi nhà, có cánh cửa chặn lại và có cánh cửa lọc qua.
Cánh cửa cũ vừa là công cụ để ra vào vừa là bản ghi chép của thời gian. Ở mỗi chỗ thớ gỗ nứt và màu phai đi còn lại độ cao mà bàn tay từng chạm tới, và phía dưới, đá kê và nền bậc giữ lấy chỗ bàn chân từng dừng lại. Dù không thấy bóng người, kích thước của con người vẫn còn lại.
Sân trống không. Đất được quét mịn, không một dấu chân, và chính khoảng trống ấy lại đẩy ánh nhìn về phía cánh cửa. Sự trống trải ấy như một phép tắc lâu đời của ngôi nhà này.
Nắng đỏ dừng lại ở khoảng giữa bức tường. Phía trên đường ranh ấy, tường vôi trắng vẫn còn giữ màu của ban ngày, phía dưới, bóng râm xanh lan theo nền bậc, dâng lên đến tận ngưỡng cửa. Sự khác biệt của song cửa từng phân chia giữa chặn lại và lọc qua cũng mờ đi khi vượt qua ranh giới đó. Dù là cánh cửa chặn lại hay cánh cửa lọc qua, từ phía ánh sáng lùi đi, tất cả đều khoác lên cùng một màu tối.
Một lát nữa, nắng sẽ đi qua song cửa và lùi vào dưới mái hiên. Khi đó thớ gỗ từng đỏ rực sẽ tối lại, và cánh cửa vẫn sẽ đóng kín. Cánh cửa đóng kín đã giữ gìn điều gì, đã đến lúc nhìn lại bức ảnh thêm một lần.
