
Hai bàn tay trong chiếc áo sơ mi kẻ sọc đang đỡ một mảnh len đan màu xám. Hai cây kim gỗ luồn vào rồi ra giữa các mũi đan, phần đã đan xong thành một đoạn bo dày và cuộn lại nơi cổ tay. Ánh sáng lọt vào từ cửa sổ chiếu đều lên những nếp nhăn trên mu bàn tay và lớp xù của sợi len, một sợi len buông dài trên mặt bàn dài bằng cả buổi chiều.
Nhìn lâu một tấm ảnh như thế thì vai tự hạ xuống. Khi tiêu điểm của mắt dồn về một điểm ở đầu mũi kim, hơi thở dài ra một chút, và các ngón tay cử động nhẹ như thể nhớ được lượt của mình. Lòng bàn chân chạm sàn rồi lặng đi.
Người nào trong đầu lúc nào cũng đang tính toán điều gì đó thì càng nhớ lâu kiểu lặp đi lặp lại này. Vì suy nghĩ không có chỗ để chạy trước, vì đan một mũi thì chỉ tiến lên đúng bằng một mũi.
Thử chạm vào một thứ đang nằm trong tay lúc này chừng ba phút thì sao. Không có kim đan cũng được. Gấp một chiếc khăn khô, gọt một cây bút chì hay lau một chiếc cốc, cứ để thân mình theo cái thứ tự mà bàn tay đã biết.
Cũng có thể dời ba phút đó sang đoạn cuối của việc rửa bát buổi tối. Trong lúc dựng từng chiếc đĩa đã vẩy hết nước, hãy xem thử ngón tay đang giữ mép bát dùng chừng bao nhiêu sức. Có phải đã nắm chặt vì sợ trượt, hay chỉ vừa đủ đỡ lấy sức nặng. Chỉ cần lặng lẽ so xem sức ấy khác thế nào với bàn tay lúc chuyển mũi đan là đủ.
Len thì còn nhiều, và mấy hàng đan được hôm nay vẫn nằm nguyên ở đó.
