
Giấy nằm rải rác trên mặt bàn gỗ đã bạc thành màu xám trắng. Giấy dày làm thủ công, con dấu xi gắn thư, hai lọ mực mở nắp, phong bì giấy kraft còn nguyên thớ. Ánh sáng mùa đông lọt qua cửa sổ rơi chéo về phía vai trái, còn tay phải cầm quản bút gỗ vừa đặt chữ đầu tiên lên tấm thiệp màu nâu.
Tay trái giữ cho tờ giấy khỏi xê dịch. Ở tư thế này, vai tự nhiên hạ xuống, hơi thở ngưng lại một chút rồi buông ra ở chỗ nét bút kết thúc. Tiêu điểm của mắt dừng lại ở nơi cách đầu ngón tay chừng hai đốt, trên nét chữ mực còn chưa khô.
Có những câu chưa thành lời, còn mắc lại quanh cổ họng. Những lời chưa quyết được sẽ trao cho ai nên cứ mang theo mình đã lâu.
Cũng được thôi nếu rút ra một tờ giấy và viết câu đó chỉ một dòng. Không cần cho vào phong bì, không cần ghi địa chỉ. Viết xong rồi, trong lúc chờ mực khô, thử đặt tay xuống đầu gối mà đợi thì sao.
Việc ấy cũng có thể đặt vào khoảnh khắc ngắn ngủi khi mở rồi đóng ngăn kéo. Rửa bát xong buổi tối, lau khô tay rồi ngồi xuống bàn ăn, sẽ lại thử đặt thêm một dòng lên nét chữ đã khô. Lúc đó, đáng để nhìn xem ngón tay cầm quản bút đang dồn bao nhiêu sức, xem đốt ngón cái và ngón trỏ có trắng bệch ra không. Chỗ nào bàn tay lỏng ra thì cũng cứ nhìn vậy thôi.
Trên bàn, những tờ giấy không gửi đi lặng lẽ chồng lên nhau, và ánh sáng mùa đông không giục giã chúng.
