
Tuyết phủ một lớp mỏng trên con đường có hàng cây trải dài hai bên. Trên cành không còn lá, bầu trời màu sữa đục hạ xuống thấp. Bên lề đường in chằng chịt dấu chân của ai đó đã đi qua, và ở phía xa, bóng hai người đang bước đi lay động nhỏ bé.
Trong khung cảnh như thế, hơi thở tự nhiên dài ra. Không khí lạnh đi qua chóp mũi rồi xuống tận lồng ngực, đôi vai đang so lên hạ xuống chừng một gang tay. Mắt dừng lại ở một điểm cuối đường rồi khẽ buông tiêu điểm.
Trên con đường mùa đông, việc mà lòng người thường làm là đặt sự vội vã xuống. Bước chân trở nên dè dặt vì sợ trượt ngã nên ngắn hơn thường ngày, và ngắn đi bao nhiêu thì lòng lại lưu lại bấy nhiêu ở bước chân đang đặt xuống lúc này.
Gặp chỗ tuyết đọng, xin hãy thử lắng tai nghe chừng ba phút. Trong lúc tiếng lạo xạo bị nén xuống dâng từ lòng bàn chân lên tới tai, những suy nghĩ khác tạm lùi lại phía sau. Nếu không nghe rõ tiếng ấy, hay là thử đi chậm lại một chút.
Cách lắng nghe như vậy cũng mở ra trước chậu bát đĩa buổi tối. Trong lúc tiếng nước va vào bát đĩa, chỉ cần để ý xem những ngón tay đang cầm chiếc đĩa dồn vào bao nhiêu sức. Cái lực siết chặt vì sợ trơn tuột có lỏng ra vào lúc nào đó không, hay vẫn nguyên như thế cho tới chiếc bát cuối cùng. Như bước chân ngắn trên đường tuyết, thời gian bàn tay lưu lại trên một chiếc bát cũng khác đi đôi chút.
Những người ở cuối đường có lẽ cũng đang nghe tiếng bước chân của riêng mình. Tuyết nhận lấy tiếng ấy trong chốc lát rồi lặng lẽ xóa đi.
