
Dưới bầu trời âm u, giữa thảo nguyên có một vũng nước trũng xuống. Màu nước là màu sữa đục, đất ở mép vũng ướt và đen. Hơi nước bốc lên thấp, băng qua bãi cỏ rồi tan đi trước khu rừng bạch dương ở đằng xa. Đó là lúc cỏ lau khô và rêu ướt lẫn vào nhau trên cùng một cánh đồng, mặt trời ở sau mây.
Nhìn cảnh này, thân người hơi nghiêng về phía trước. Chỉ cần tưởng tượng làn hơi chạm vào mặt là mi mắt đã nặng xuống, hơi thở hít vào dài ra. Trong lúc hình dung trước cảm giác lòng bàn chân đặt lên nền đất ướt, phần gáy đang cứng lại tự nó giãn ra một lần.
Trong lúc chống đỡ một ngày, vai cứ nhô lên mãi. Vai đã nhô lên lâu đến mức không hay biết là nó đang nhô lên.
Tối nay có thể hứng nước vào bồn tắm hay bồn rửa mặt rồi đặt một chiếc khăn nóng lên sau cổ. Ba phút là đủ. Đừng dùng sức để hạ vai xuống, thử phó mặc cho nhiệt độ của nước xem sao.
Ở hành lang trên đường ăn trưa xong quay lại văn phòng cũng có thể thử điều tương tự. Nếu ngoài cửa sổ trời âm u, hãy thả ánh nhìn vào một chỗ nào đó trên bầu trời mờ đục như làn hơi tan ra phía xa, rồi để yên như vậy chừng vài bước chân. Trong lúc đó hãy xem tiêu điểm của mắt đang mắc ở đâu. Nó vẫn bị buộc ở khoảng cách lúc nhìn màn hình, hay đang dần nới ra và chuyển tới nơi xa. Chỉ cần nhận ra, thế là đủ.
Hơi nước bốc lên không một tiếng động, và cánh đồng đón nhận hết.
