
Dưới bầu trời xuân không gợn mây, mấy mái ngói đang kề vai nhau. Dọc theo đầu mái hiên, vữa vôi trắng điểm vào như những chấm tròn, bên dưới đó bức tường gỗ chín đỏ với sắc màu đã ngấm nắng lâu ngày. Bóng đổ ngắn và rõ nét cho thấy đây là lúc mặt trời lên cao nhất.
Một viên ngói đơn lẻ thì chẳng làm được việc gì. Phải đặt bụng viên sau lên lưng viên trước, rồi lại đặt thêm một viên nữa lên lưng viên đó, thì đường thoát nước mới hình thành. Đường cong của mái nhà không có chỗ nào gắn vào để trang trí.
Đó là kết quả của việc xếp từng viên một, và là thiết kế đã đo trước lối chảy của nước mưa. Lý do những đường nét trong ảnh trông mềm mại là vì thiết kế ấy đã được mài giũa lâu ngày.
Việc gối lên nhau không phải chuyện riêng của những viên ngói. Đầu mái bên trái che khuất thân mái ở giữa, còn đỉnh mái ở giữa thì khuất sau mái hiên bên phải. Ở đâu đó phía sau, một đường nóc khác lại nhô đầu ra. Những tầng lớp do các ngôi nhà sống chung tường, chạm nhau ở mái hiên tạo nên là hình hài của ngôi làng không được vẽ trên bản vẽ.
Đi theo bóng đổ, ta nhận ra góc đặt của các mái nhà lệch nhau đôi chút. Bóng của mái hiên bên trái rơi thẳng xuống chân tường, còn dải tối do mái ở giữa tạo ra thì bị đẩy xiên về phía sân. Điều đó được đọc theo nghĩa là khó nói rằng những ngôi nhà kề vai nhau đã ngồi hướng về đúng cùng một chỗ. Nếu nắng như nhau mà độ nghiêng của bóng lại khác, thì hình dạng gối lên nhau ấy gần với dấu vết của việc chịu đựng hoàn cảnh riêng của từng nhà hơn là một qui tắc.
Nắng xuân để lộ thứ tự gối lên nhau này trong chốc lát rồi xóa đi ngay. Khi mặt trời nghiêng xuống, bóng của mái nhà phía trước sẽ leo lên mái nhà phía sau, và những tầng lớp vừa rõ nét ban nãy sẽ nhập lại thành một sống núi đen. Nếu xem lại tấm ảnh, xin hãy đếm từ mái nhà ở tận cùng, mái mờ nhạt nhất.
