
Mây xám phủ kín cả bầu trời, và bên dưới đó ba ống khói bê tông đứng thành một hàng. Trên bề mặt còn lại những đường ngang là mối nối thi công, ở lan can trên đỉnh có gắn thang và sàn thao tác. Không ống khói nào tỏa khói. Nửa dưới bị những tán cây rậm rạp che khuất, ở phía bên phải thấy một tòa nhà đã dựng giàn giáo.
Ống khói vốn là tín hiệu cho biết thiết bị đang sống. Đã có thời người ta đoán tỷ lệ vận hành qua màu và lượng khói, và khi tín hiệu đó biến mất thì nay chỉ còn lại khối bê tông. Việc khói dừng lại mà bê tông vẫn đứng nguyên là điểm cốt lõi của bức ảnh này.
Chi phí của quá trình chuyển đổi phân ra từ đây. Việc giảm phát thải bắt đầu bằng cách tắt ống khói, nhưng sau khi tắt thì tài sản vẫn còn trên sổ sách và việc tháo dỡ lại tốn tiền. Để đứng hay phá bỏ, trong lúc quyết định đó bị trì hoãn thì cây vẫn tiếp tục lớn và phủ lên công trình từ phía dưới.
Bóng cây dưới chân ống khói hầu như không có ánh sáng chạm tới nên vón lại thành mảng đen. Trong bóng tối đó, đường viền của bức tường thấp và lưới thép mới hiện ra một cách khó nhọc, và một hình thù có góc cạnh bám vào chân ống khói trong khi bị lá che khuất. Đó có thể là dấu vết của việc chặn lối ra vào, cũng có thể là thiết bị phụ trợ bị bỏ mặc từ lâu. Trước khi bàn đến chiều cao để so sánh, chính phần mặt đất không lọt vào mắt lại chứa đựng quãng thời gian trì hoãn xử lý dài hơn.
Giàn giáo ở tòa nhà bên phải là dấu hiệu cho thấy có việc gì đó đang diễn ra. Đang xây hay đang tháo thì chỉ nhìn ảnh không thể biết được. Chiều cao của ống khói, giàn giáo và cây đáng để so sánh thêm một lần nữa.
