
Kế hoạch tổng thể quốc gia về thích ứng với biến đổi khí hậu đến năm 2030, được lập vào tháng 12 năm 2008, sau đó nối tiếp bằng các đối sách theo chu kỳ 5 năm, và năm nay là năm vận hành đối sách thích ứng lần thứ 4 do các bộ ngành liên quan phối hợp xây dựng năm ngoái. Ngày 9, tại Nhà làm việc Nghị sĩ Quốc hội đã diễn ra cuộc tọa đàm về việc liệu 18 năm tích lũy đó có thể được gói vào một đạo luật hay không. Đó là 'Tọa đàm về sự cần thiết ban hành luật thích ứng khí hậu và nhiệm vụ lập pháp trong thời đại khủng hoảng khí hậu' do nghị sĩ Cho Ji-yeon của đảng Sức mạnh Quốc dân tổ chức. Cùng ngày, Ngân hàng Trung ương Hàn Quốc, Cơ quan Giám sát Tài chính và Cơ quan Khí tượng Hàn Quốc đã đưa ra kế hoạch kiểm tra sức chịu đựng khí hậu chung.
Bà Shin Ji-young, Vụ trưởng Vụ Chính sách thích ứng khí hậu, người trình bày tham luận, chỉ ra rằng chỉ với hệ thống Luật khung về trung hòa carbon hiện hành thì có giới hạn trong việc dẫn dắt chính sách thích ứng. Luật khung về trung hòa carbon và tăng trưởng xanh ban hành năm 2021 chứa 11 điều khoản thích ứng quy định việc giám sát, dự báo khủng hoảng khí hậu, việc sử dụng tác động của biến đổi khí hậu và cách thức xây dựng đối sách thích ứng. Đây là hình thức đặt thích ứng lên trên một đạo luật lấy giảm phát thải làm trung tâm. Lập luận rằng cần có hệ thống pháp luật riêng xuất phát từ đây.
Tháng trước, nghị sĩ Cho đã đứng tên đề xuất 'Dự luật đặc biệt về thích ứng với khủng hoảng khí hậu và tăng cường khả năng phục hồi'. Tọa đàm lần này là cuộc thảo luận tiếp nối về dự luật đó. Chủ tọa là ông Song Young-il, Chủ tịch Hội Biến đổi khí hậu Hàn Quốc, và tham gia thảo luận có giáo sư Nam Sang-wook khoa Quản trị kinh doanh Đại học Seowon, bà Jang Eun-hye, Trưởng nhóm Pháp chế biến đổi khí hậu Viện Nghiên cứu Lập pháp Hàn Quốc, ông Yoo Jae-kook, điều tra viên lập pháp Cơ quan Điều tra Lập pháp Quốc hội, và ông Lee Chae-won, Trưởng phòng Thích ứng khí hậu Bộ Khí hậu, Năng lượng và Môi trường.
Tại phiên thảo luận, hai hướng đề xuất được đưa ra. Giáo sư Nam đề nghị lập riêng luật bảo hiểm khí hậu để bù đắp thiệt hại khí hậu, còn Trưởng nhóm Jang cho rằng cần làm cho chính sách thích ứng có thể đo bằng chỉ số và đi theo hình thức một luật ban hành mới. Một nhận định thú vị cũng được nêu ra. Trong khảo sát người dân, từ sau năm 2023 biến đổi khí hậu được chọn là vấn đề môi trường cấp bách nhất, nhưng tỷ lệ trả lời rằng bản thân có thể chịu thiệt hại nghiêm trọng thấp hơn nhiều so với con số đó.
Kế hoạch phía tài chính được công bố cùng ngày tìm cách thu hẹp khoảng cách đó bằng một ngôn ngữ khác. Kịch bản khí hậu do ba cơ quan cùng xây dựng tập trung vào những biến đổi khí hậu và thay đổi chính sách có thể trở thành hiện thực trong vòng 5 năm tới. Đây là điểm tách khỏi các bài kiểm tra trước đây của giới tài chính vốn nhìn xa hàng chục năm như lộ trình trung hòa carbon 2050. Kịch bản chứa nội dung quy mô thiệt hại thiên tai do khí hậu bất thường và việc thay đổi chính sách giảm phát thải carbon tác động thế nào đến các biến số như GDP và giá cả.
Các công ty tài chính dùng kịch bản này để đo tổn thất cho vay và tỷ lệ tổn thất bảo hiểm. Rủi ro khí hậu được chia thành rủi ro vật lý và rủi ro chuyển đổi, xuất hiện trên báo cáo tài chính dưới gương mặt của rủi ro tín dụng, thị trường, vận hành và bảo hiểm. Con đường hạn hán và lũ lụt làm giảm giá trị tài sản bảo đảm, con đường việc siết chặt chế độ mua bán quyền phát thải làm lung lay khả năng trả nợ của một số ngành nghề, mỗi con đường đều trở thành đối tượng tính toán.
Lịch trình gồm hai giai đoạn. Nửa đầu năm tập trung vào việc xây dựng kịch bản, nửa cuối năm xem xét ảnh hưởng mà các công ty tài chính phải chịu. Tham gia công việc thiết kế có nhóm nghiên cứu Đại học Công nghệ Năng lượng Hàn Quốc, Viện Nghiên cứu Bảo hiểm và Viện Phát triển Bảo hiểm, cùng nhóm chuyên gia khí hậu của các công ty tài chính lớn. Cơ quan Giám sát Tài chính và Ngân hàng Trung ương Hàn Quốc dự kiến tự tính riêng quy mô tổn thất để đối chiếu với kết quả của các công ty tài chính, và gửi mẫu biểu rút gọn xuống những nơi chưa có đủ năng lực phân tích.
Kèm theo đó là việc cung cấp vốn chuyển đổi ít carbon, kiểm tra thực trạng quản lý rủi ro khí hậu của các công ty tài chính và hội thảo chia sẻ kỹ thuật đo lường rủi ro. Về thích ứng, luật muốn dựng lên căn cứ, còn tài chính muốn định giá. Không bên nào ngăn được thảm họa, nhưng nếu biến thiệt hại thành thứ có thể tính toán thì thứ tự ưu tiên của việc chuẩn bị sẽ khác đi.
Việc thẩm tra dự luật và bản thảo kịch bản đều được xếp lịch trong năm nay, còn phạm vi công ty tài chính tham gia và việc có công bố kết quả hay không thì chưa được chốt. Trong khoảng thời gian đó cũng có việc mà cá nhân có thể thử làm. Đó là mở thử kế hoạch thực hiện chi tiết đối sách thích ứng biến đổi khí hậu của chính quyền địa phương nơi mình sống, và kiểm tra xem khu vực nguy cơ ngập lụt hay cơ sở tránh nắng nóng được đánh dấu ở đâu trong khu phố mình. Cảm giác như chuyện của người khác được bộc lộ trong khảo sát sẽ bớt dần từ khoảnh khắc mở tấm bản đồ đó ra.
