
Nơi trời đông đã bớt đi màu sắc, ba mái hiên treo lệch nhau. Mái bên trái lùi vào trong bóng râm, mái ở giữa hứng nắng trực diện nên lưng ngói ánh lên sắc bạc. Mặt trắng của ngói bịt đầu mái (막새) xếp thành hàng cách đều nhau theo đầu mái hiên, và bên dưới, gỗ đã chín thành màu nâu của nắng ăn lâu ngày.
Ngói không bao giờ tự đứng một mình. Một viên gác mình lên lưng viên bên dưới, viên bên dưới lại đỡ viên kế tiếp, nhờ vậy mới thành rãnh và mở ra đường nước. Nếu không có phần xếp lên nhau thì đó chỉ là đất rời rạc, không thành mái. Ba mái nhà trong ảnh cũng đứng sau nhau, xếp lớp trước sau mà thành một khung cảnh.
Lý do mái hiên nhô dài ra ngoài cuối cùng cũng là vì phần bên dưới. Góc cắt bỏ nắng hè và đưa nắng đông vào sâu trong phòng, khoảng cách chừa ra để nước mưa không chạm vào tường đất. Việc nắng hôm nay rọi thấp vào và soi sáng đến cả vân của tường trắng không phải là tình cờ. Đó là sự chăm lo đã được tính toán trước.
Bóng râm do nắng tạo ra nằm chếch về phía sân. Đường mà bóng mái hiên vạch trên mặt đất lấn vào phía trong sâu hơn hẳn đầu mái, cho thấy rõ mặt trời đang đi vòng thấp. Đầu của bóng râm dừng lại trước khi chạm tới tường.
Việc đỡ và gác lên nhau không chỉ diễn ra ở nơi mắt nhìn thấy. Đường mờ được chép lại trên mặt đất cho biết điều đó.
Giữa làn sóng đen của ngói và màu xanh nhạt của trời, khoảng trống không có gì ấy chiếm một nửa bức ảnh. Mái nhà dừng lại với phần đầu hơi nhấc lên hướng về khoảng trống đó. Thử đi theo đầu mái hiên một lần nữa, ở nơi đường nét đứt lại, trời bắt đầu.
