
Nagasaki năm 1964, tại tiệc mừng năm mới của tổ chức yakuza Tachibana, cậu bé Kikuo múa một đoạn trong 「Kanjinchō」 với vai onnagata. Buổi diễn vừa kết thúc thì tổ chức đối địch ập vào, và cha của cậu bé chết ngay trước mặt cậu. 「Quốc bảo」 mở đầu bằng cách xếp chồng khoảnh khắc nghệ thuật đẹp nhất và khoảnh khắc máu gần nhất trong cùng một căn phòng.
Đây là tác phẩm năm 2025 của đạo diễn Lee Sang-il. Dựa trên tiểu thuyết cùng tên năm 2018 của Yoshida Shuichi, Okudera Satoko viết kịch bản, Yoshizawa Ryo và Yokohama Ryusei đảm nhận hai diễn viên trẻ, Watanabe Ken vào vai Hanai Hanjiro đời thứ hai. Sau khi ra mắt lần đầu tại Tuần lễ đạo diễn của Liên hoan phim Cannes lần thứ 78 ngày 18 tháng 5, phim khởi chiếu tại Nhật Bản ngày 6 tháng 6.
Kikuo mất cha mưu tính báo thù nhưng thất bại, và năm sau bước sang thế giới của một gia tộc kabuki danh giá. Trong nhà đó có một người con ruột. Bối cảnh người sẽ thừa kế bằng huyết thống và người sẽ nhòm ngó bằng tài năng va chạm nhau dưới một mái nhà là động cơ của bộ phim này. Từ kế thừa thường xuyên mang cùng khuôn mặt với phản bội đến mức nào, bộ phim nhìn thật lâu mà không vội vã.
Những thảo luận ở phía chúng ta về di sản phi vật thể phần lớn vận hành bằng ngôn ngữ của thể chế. Chỉ định và công nhận, số học viên truyền thụ được cấp học bổng, các hạng mục trợ cấp. Nhưng sự kế thừa mà 「Quốc bảo」 cho thấy được tạo nên bằng góc của đầu ngón chân, nhịp bẻ cổ, thói quen của bàn tay pha phấn. Kỹ thuật chỉ đi được từ thân thể sang thân thể thì không thể chép lại, và khi một người sụp đổ thì chừng ấy biến mất.
Căng thẳng giữa bảo tồn và ứng dụng cũng không được nói lấp lửng. Kabuki là nghệ thuật thương mại phải bán vé mỗi ngày chứ không phải di vật nằm trong bảo tàng, và khi người đứng trên sân khấu thay đổi thì khán giả cũng thay đổi. Bộ phim chỉ ra chính xác điểm mà việc quyết định cho ai đứng lên sân khấu trở thành việc quyết định sẽ giữ gìn cái gì.
Đạo diễn quay bàn tay và bàn chân, cảm giác trang phục đè lên thân thể, trước cả khuôn mặt. Lý do trang điểm và tạo kiểu tóc được khen ngợi đặc biệt cũng nằm ở đây. Trang điểm không được dùng như thiết bị che giấu nhân vật.
Nó hoạt động như chính quá trình nhân vật chuyển sang một thân thể khác. Máy quay buộc tính nhân tạo của ánh sáng sân khấu và bóng tối ẩm ướt của phòng hóa trang thành một thế giới. Việc lời khen dành cho diễn xuất, đạo diễn và quay phim nối tiếp nhau rộng khắp là vì ba tầng này đang nhìn về cùng một chỗ.
Cũng có phần kém sức thuyết phục. Do sự đối lập giữa hai nhân vật được thiết kế quá rõ nét, sau khoảng giữa phim xuất hiện những đoạn mà các sự kiện chỉ dừng ở việc xác nhận bản thiết kế đó. Bối cảnh xuất thân yakuza cũng vậy, so với sự mãnh liệt ở đầu phim thì càng về sau chỉ còn lại tỷ trọng của biểu tượng. Dù vậy, khi cảnh sân khấu bắt đầu thì tính đoán trước được này mất sức.
Phim thu 128 triệu đô la tại Nhật Bản và trở thành tác phẩm ăn khách nhất mọi thời đại trong phim người đóng, được chọn là phim Nhật Bản dự thi hạng mục Phim truyện quốc tế giải Oscar lần thứ 98 và vào danh sách sơ tuyển hồi tháng 12, đồng thời được đề cử hạng mục Hóa trang. Thứ còn lại lâu sau khi kỷ lục số khán giả bị quên đi là nhịp của bàn tay pha phấn.
Khán giả cảm thấy lao động phía sau sân khấu là nhàm chán thì không có lý do gì phải mua vé. Phía trông đợi hành động từ bối cảnh xuất thân yakuza cũng vậy, và phía chỉ muốn xác nhận thắng bại giữa hai nhân vật được phân định ra sao cũng sẽ mệt mỏi từ khoảng giữa phim. Điều bộ phim này nắm giữ thật lâu là quãng thời gian pha phấn và mặc chồng áo, và nếu không có lòng chịu đựng quãng thời gian đó thì thứ còn lại cũng ít.
