
Nửa dưới khung hình toàn bộ là cây. Ánh sáng gần giữa trưa vỡ trắng trên mặt trên của tán lá, còn phần bên trong bị che bóng chìm xuống màu xanh thẫm. Phải qua khỏi đường sống núi xanh ấy mới bắt đầu có những mảng tường chung cư trắng và mái nhà đỏ, và xa hơn nữa là các tòa nhà cao tầng của trung tâm thành phố đứng trong màu xám sương mù. Trên bầu trời, những đám mây tích dày trôi thấp.
Trật tự của bức ảnh thật thú vị. Trong ảnh chụp đô thị thông thường, cây xuất hiện như vật trang trí chèn vào giữa các tòa nhà, còn ở đây rừng chiếm trọn mặt trước khung hình và thành phố lùi ra phía sau. Hẳn là vì máy ảnh đặt trên đồi, nhưng góc chụp tình cờ ấy trong chốc lát chỉnh lại đúng tỷ lệ vốn vẫn bị đảo ngược.
Đám cây kia trông như đứng yên nhưng làm việc suốt cả ngày. Lá bắt giữ carbon trong không khí và tích vào thân, rồi làm nguội cái nóng mà nhựa đường hun lên bằng bóng mát và sự bốc hơi. Đất dưới rễ hứng lấy mưa đổ xuống và cho chảy đi từ từ. Cỗ máy hoàn trả ngay trong thành phố những gì thành phố thải ra đang đứng trên ngọn đồi kia.
Cảnh này còn lại được là nhờ có những người đã quyết định giữ lại nó. Trên bản đồ, màu xanh là ô dễ bị xóa nhất khi một kế hoạch phát triển được đưa vào. Một cây cổ thụ trong khu phố, một dòng để trống trên bản vẽ tái phát triển rốt cuộc làm nên nửa dưới của bức ảnh này.
Hãy nhìn lại bức ảnh. Hãy thử hình dung sau khi xóa đi khu rừng ở phía dưới khung hình thì còn lại gì, và người ta sẽ lấp đầy khoảng đất trống ấy bằng thứ gì. Màu xanh ngoài cửa sổ lúc này đang đứng ở phía nào của bức ảnh kia.
