
Dòng nước cuộn vòng như móng ngựa ngay giữa khung hình. Mặt nước lắng xuống một màu xanh lục thẫm, không in bóng lấy một mảnh mây. Vì là giữa trưa nhìn từ trên cao nên hầu như không có bóng đổ, chỉ còn lại đường viền của dòng nước hiện rõ.
Khúc uốn ôm lấy hai mảng xanh. Mảng bên trái nằm dài, mảng bên phải phình tròn và chiếm ngay giữa mặt nước.
Nếu là một con kênh xẻ thẳng thì nước mưa đã đi qua khung hình này trong chớp mắt. Dòng nước uốn cong giữ dòng chảy lại, và nước chậm lại thả cát cùng lá xuống đáy. Lý do bãi lau loang vàng có thể viền dày quanh mép nước cũng nằm ở đó.
Việc đầm lầy ngậm nước và giam giữ carbon bắt đầu từ những khúc uốn như thế này. Công trình nắn thẳng chỉ mất một ngày là xong, nhưng một khúc uốn đã mất đi thì phải qua nhiều mùa mới hồi sinh được.
Nhìn lại góc dưới bên trái. Một lối đất đi vào từ ngoài khung hình, cắt chéo qua bãi cỏ, rồi đứt đoạn trước khi chạm mặt nước. Ở cuối lối đi, một mảnh mái đỏ vướng lại chật vật nơi rìa khung.
Đó là dấu vết bàn tay con người đã đến đây rồi dừng lại. Nhờ dừng lại mà khúc uốn này còn giữ được.
Chỗ thắt lại nơi hai mảng xanh giáp nhau, từ chỗ nước hẹp nhất ấy mà khúc uốn tiếp theo mở ra. Nhìn bức ảnh thêm một lần nữa thì nắm được nước thu hẹp bề ngang ở đâu và trải rộng ra ở đâu. Con suối gần nhà cũng có thể nhìn bằng con mắt như vậy. Lời kêu gọi bóc lớp bê tông đi hẳn sẽ không còn nghe xa vời đến thế.
