
Ba dây phao phân làn cắt chéo mặt nước rồi chạy ra khỏi khung hình. Sợi dây xâu xen kẽ những hạt trắng, hạt xanh và hạt đỏ khẽ lay động theo dòng nước. Màu nước gần với xanh lục lam, còn hoa văn ô vuông của gạch lát đáy hồ bị khúc xạ, vỡ vụn ra và dập dờn.
Đèn trần rọi xuống như những cột dài, tạo thành dải sáng trắng trên mặt nước. Không có lấy một người đang bơi.
Nhìn thứ nước như thế lâu một chút thì vai phản ứng trước tiên. Cơ thể từng bơi lúc rạng sáng nhớ cái lạnh ngay trước khi xuống nước. Cảm giác lòng bàn chân chạm vào gạch ướt, và hơi thở vào tự nhiên ngắn lại khi nước ngập đến vùng ức, cùng hiện lên. Dưới mặt nước, nước đè nhẹ lên lồng ngực, và vì cái đè ấy mà hơi thở ra vào nông hơn thường ngày.
Thứ làm người ta chao đảo dưới nước phần nhiều là sự nôn nóng muốn lấy lại hơi thở thật nhanh, hơn là cảm giác thiếu hơi.
Vậy nên ngay lúc đang ngồi, bạn cũng có thể đặt lòng bàn tay xuống dưới xương sườn. Hơi thở vào thì hít ngắn bằng mũi. Hơi thở ra thì đẩy ra thật mảnh và thật dài như thả bong bóng khí dưới nước, chậm đến mức gần như không phát ra tiếng.
Làm chừng ba lần là bắt được cảm giác phần dưới lòng bàn tay phồng lên xẹp xuống chầm chậm. Không mất đến ba phút nên có thể thử mà không cần tắt màn hình đang đọc.
Có thể mang chính hơi thở ra ấy sang lúc rửa bát buổi tối. Trong khi dội nước lên bát, hãy thử kéo dài hơi thở ra bằng khoảng thời gian tráng một cái đĩa, rồi để ý lực đang dồn vào hàm lúc đó. Chỉ cần kiểm tra xem hai hàm răng có đang dính vào nhau không, lưỡi có đang đẩy lên vòm miệng không là đủ. Dù không có gì thay đổi thì việc đã để ý cũng đã đủ.
Dây phao ở đường bơi trống vẫn khẽ lay động suốt cả ngày, ngay cả vào lúc không ai đi qua.
