
Mặt trời lặn xuống sau núi và bầu trời chia làm hai màu, xanh ở phía trên, cam ở gần đường chân trời. Cánh đồng nối nhau bằng những mảng xanh và nâu như tấm vải chắp, giữa đó một con đường trắng kéo dài mảnh mai. Trên đó những cột trắng đứng từng chiếc một. Cột ở gần lớn đến mức đầu cánh quạt vượt ra ngoài khung hình, cột ở xa nhỏ dần trong sương.
Thứ đập vào mắt trước tiên là những cột trắng, nhưng thứ khiến người ta nhìn lâu là phần bên dưới. Ruộng vẫn là ruộng, rẫy vẫn là rẫy. Thiết bị phát điện dựng lên không làm cả vùng đất thay đổi. Chỗ chân cột đặt xuống chỉ là một vòng tròn nhỏ, phần còn lại vẫn canh tác như cũ.
Gió thì không cần khai thác. Không đào lên, không chuyên chở, không đốt cháy. Việc này gần với chuyện giữ lại trong chốc lát thứ đang đi qua để quay vòng rồi thả đi. Vì vậy trong khung cảnh này không có khói, và màu cam trên trời là ráng chiều chứ không phải khói bụi.
Buổi chiều này không phải một ngày đặc biệt ở một nơi đặc biệt, mà là buổi chiều có thể có ở bất cứ đâu có gió thổi. Việc quyết định dựng gì ở đâu đang được định đoạt lúc này, và quyết định đó còn lại lâu dài như con đường trắng kia.
Ánh sáng chiếu xiên vào từ phía thấp bên trái khung hình. Vì thế bóng của mỗi cột nằm dài cắt ngang bờ ruộng, và chỉ một mặt cánh quạt nhận màu cam nên sáng lên còn mặt kia chìm xuống màu xám. Cùng thứ ánh sáng ấy phủ mỏng trên rãnh nước giữa các khóm lúa, khiến thiết bị phát điện và cây trồng ướt đẫm cùng lúc. Mặt trời càng xuống thấp thì bóng càng vươn về phía đất canh tác, nhưng vệt bóng ấy sẽ sớm dời đi và những luống đất nhận phần buổi chiều của mình.
Nhìn lại tấm ảnh, cánh quạt đang quay về phía nào. Hãy thử đưa mắt đi theo hướng đó, xem gió thổi đến từ đâu và thoát ra nơi nào.
