
Đây là trục đường chính về đêm nhìn xuống từ trên cầu vượt. Trong lúc màn trập mở kéo dài, đèn pha của xe để lại những đường màu xanh, còn đèn hậu để lại những đường màu cam và đỏ. Ở làn bên trái, nhiều sợi vẽ nên đường cong thoai thoải rồi trôi xuống phía dưới khung hình, ở làn bên phải, đường màu đỏ lướt qua cửa cuốn của các cửa hàng rồi xa dần. Chỉ có chấm đỏ của đèn tín hiệu và ánh chớp trắng của đèn đường là đứng yên.
Điều đập vào mắt nhanh nhất là độ dày và khoảng cách của các đường đều khác nhau. Có sợi đi qua dày và sáng, có sợi đi qua mảnh và rung. Vì mỗi xe chạy một tốc độ khác nhau và để lại dấu vết chuyển làn khác nhau. Khi một tấm ảnh nén mấy chục giây vào làm một, cái thường ngày chỉ thấy như từng chiếc xe riêng lẻ được đọc thành một dòng chảy.
Công nghệ xử lý giao thông đô thị phần lớn nhìn thế giới theo cách giống tấm ảnh này. Thay vì từng người lái chọn gì, nó nhìn vào các quỹ đạo tích lũy, rồi trên đó điều chỉnh chu kỳ đèn tín hiệu, phân bổ làn xe và giãn cách chuyến. Dù là xe tự lái hay kế hoạch sạc xe điện thì rốt cuộc cũng là vấn đề những đường này dày lên khi nào và ở đâu.
Lý do phép so sánh với mạch điện dễ dùng là vì chảy về phía nào thì rõ ràng. Đường màu xanh chảy về phía này, đường màu đỏ chảy về phía kia. Khác với mạch điện, trên đường thì dòng điện tự chọn lấy lộ trình. Việc người thiết kế có thể làm chỉ ở mức quyết định đặt điện trở ở đâu.
Nhìn lại tấm ảnh thì làn bên phải vắng hơn hẳn bên trái. Cùng một thời điểm, cùng một con đường, mà dòng chảy dồn về một bên. Đêm ấy thành phố đang đi về đâu được ghi trong sự bất đối xứng đó.
