
Nửa dưới khung hình toàn là cây. Ánh sáng giữa trưa mùa hè hắt trắng trên những tán lá, bóng râm bên dưới lắng xuống đậm đặc, màu xanh xếp thành nhiều tầng lớp. Vài mái nhà và một ngôi nhà gạch đỏ chỉ vừa hiện ra giữa đám lá, không thấy đường sá cũng không thấy bóng người.
Thành phố đứng ở xa chỉ như một dải mỏng. Một mái vòm và vài tòa nhà kính nhô đầu lên trên hàng cây, phía trên là bầu trời không một gợn mây. Người chụp bức ảnh đã lấy gì làm nhân vật chính thì đã rõ. Không phải các tòa nhà, mà là màu xanh đang nâng đỡ các tòa nhà ấy.
Cây trong thành phố tạo bóng mát, làm nguội cái nóng và giữ lại nước mưa. Rễ nắm lấy đất, lá chuyển dần carbon trong không khí vào cơ thể mình. Tất cả những việc này diễn ra không một tiếng động, mỗi ngày, bên trong những tầng lá kia.
Khung cảnh như thế không tự nhiên mà có. Có ai đó đã trồng cây ở chỗ ấy, đã quyết định không chặt, và đã cho cây thời gian để lớn. Một cây trồng hôm nay phải mất mấy chục năm mới đạt tới độ dày như trong ảnh.
Phía dưới bên trái, ở nơi bóng lá đậm nhất, có một chiếc xe đạp dựng ở đó. Yên xe trống và bàn đạp cũng không quay. Trông như dấu vết của ai đó tránh cái nóng giữa trưa, tạt vào bóng râm một lát và dừng bánh xe lại. Trong lúc những tòa nhà kính đằng xa hắt ngược ánh sáng, thứ để một ngày của con người nghỉ lại là mấy tầng lá xanh kia.
Nhìn lại bức ảnh, không phải thành phố ôm lấy rừng cây mà rừng cây đang ôm lấy thành phố. Ngoài cửa sổ khu phố ta đang sống thì gần với bên nào hơn.
