
Sương mù đã xóa mất một nửa công viên. Hàng cây phía sau chỉ còn lại đường viền, một dải trắng vắt giữa bầu trời và bãi cỏ. Trước đó là một bộ khung sắt màu đen đang đứng. Hai thanh ngang, tám chân, và khoảng trống không treo gì cả.
Khung xích đu dù không có xích đu thì vẫn là khung xích đu. Dấu vết nơi từng treo ghế ngồi, mặt đất hẳn đã lõm xuống vì mũi chân chạm vào, hàng người mà bọn trẻ hẳn đã xếp trong lúc chờ đến lượt, còn lại ở dạng hình dáng. Lớp lát trải bên dưới kia hẳn do ai đó lát để có ngã cũng đỡ đau. Sự chuẩn bị thì còn, mà không thấy người dùng.
Ở giữa bức ảnh, một người mặc áo xanh đi băng qua con đường. Người ấy đi qua mà không dừng lại. Sân chơi vốn là không gian được lấp đầy bằng tiếng động, nên khi im ắng thì trông trống trải hẳn lên. Có thể vì trẻ em ít đi, có thể vì giờ học thêm đã đẩy lùi giờ chơi, cũng có thể chỉ vì đó là một buổi trưa ngày thường có sương mù.
Khi thành phố xây thứ gì đó cho trẻ em thì phần lớn xây bằng sắt và bê tông. Vì chắc chắn nên còn lại lâu. Thế nên sẽ đến lúc bọn trẻ đi hết và chỉ còn lại bộ khung.
Thiết bị vui chơi còn lại không có lỗi gì. Nó chỉ khiến người ta tiếp tục nhớ rằng nó đã được dựng lên vì điều gì.
Ở mép phải khung hình, một thùng rác màu xanh lá đứng đó, bị khung hình cắt mất một nửa. Nắp đậy kín và xung quanh cũng không có gì vương vãi. Đó là vật được đặt ra để que kem hay vỏ bánh kẹo nhàu nát chất vào, vậy mà sạch như thể mấy ngày nay không có gì để đổ. Chiếc thùng chỉ đậm màu hơn vì ngấm sương ấy báo cho biết, lặng lẽ hơn cả khung xích đu, rằng đã khá lâu rồi không có người qua lại ở đây.
Nhìn lại bức ảnh. Treo hai chiếc xích đu lên thanh ngang kia thì nơi này lại thành sân chơi. Điều đó cũng có nghĩa là chỉ còn lại chừng ấy việc.
