
Mỗi khi cuộc thảo luận về bắt buộc công bố thông tin được mở ra, có một cảnh lặp lại. Một bên nói rằng cần thêm thời gian, bên còn lại đáp rằng dù có thêm thời gian thì cũng không có gì thay đổi. Trong cùng một phòng họp, với cùng một chế độ, hai kết luận trái ngược nhau được đưa ra. Vậy khoảng cách này là vấn đề của năng lực thực thi, hay vấn đề của cách bố trí.
Trước dự thảo cuối cùng của lộ trình công bố thông tin bền vững, lập trường của doanh nghiệp, quỹ hưu trí và giới tài chính đang va chạm trực diện. Luận cứ cốt lõi của bên yêu cầu hoãn là sự thiếu chuẩn bị. Bên đối lập đặt vấn đề với chính tính xác thực của luận cứ đó.
Căn cứ chống đỡ cho yêu cầu hoãn gần với tình trạng ý chí bố trí nguồn lực cho việc chuẩn bị đang bị đẩy lùi lại phía sau, hơn là tình trạng năng lực chuẩn bị còn thiếu.
Căn cứ nằm ở chính tính chất của yêu cầu. Phát biểu rằng việc chuẩn bị còn thiếu chỉ trở thành luận cứ khi được đưa ra dưới hình thức có thể kiểm chứng. Phải nêu kèm hạng mục nào được tổng hợp đến mức nào, bị tắc ở đâu, và cần bao nhiêu tháng để gỡ điểm nghẽn đó. Yêu cầu hoãn thiếu những chi tiết cụ thể như vậy lấy chính việc kéo dài thời hạn làm mục đích.
Lập luận phản đối cũng không yếu. Việc chuẩn bị đủ các hạng mục công bố tốn chi phí nhân lực và hệ thống, và gánh nặng đó đè lên các công ty niêm yết quy mô vừa và nhỏ nặng hơn nhiều so với các tập đoàn lớn. Việc công bố bị thúc ép trong trạng thái chưa chuẩn bị sẽ đưa thông tin thiếu chính xác ra thị trường và làm giảm niềm tin. Chỉ trích này là hợp lý.
Dù vậy kết luận vẫn không thay đổi. Nếu quy mô gánh nặng khác nhau thì chỉ cần đặt thời điểm áp dụng và phạm vi hạng mục khác nhau theo quy mô. Nếu lo ngại việc công bố thiếu chính xác thì chỉ cần giảm trách nhiệm trong vài năm đầu và tích lũy việc kiểm chứng theo từng giai đoạn. Nếu bên yêu cầu hoãn dồn sức vào việc đẩy lùi ngày thi hành hơn là thiết kế phương án thay thế như vậy, thì lựa chọn đó ưu tiên điều gì sẽ lộ ra.
Lý do quỹ hưu trí và giới tài chính bước vào cuộc thảo luận này cũng chạm tới điểm ấy. Với họ, thông tin công bố không được đọc như chỉ báo về thiện chí. Đó là giá trị đầu vào đưa vào việc phân bổ tài sản.
Nếu giá trị đầu vào đến muộn thì quyết định cũng chậm lại, và chi phí của quyết định chậm trễ cuối cùng do người tham gia và nhà đầu tư cùng gánh. Gánh nặng của doanh nghiệp và gánh nặng của thị trường sẽ không cân bằng nếu chỉ tính một bên.
Nội dung của dự thảo cuối cùng chưa được ấn định. Khi văn bản đó ra đời, không nên chỉ nhìn một dòng về thời điểm thi hành. Phải xác nhận việc phân biệt theo quy mô có thực sự được đưa vào thiết kế hay không, và phạm vi trách nhiệm đối với sai sót ban đầu đã được sắp xếp ra sao.
Nếu thời gian hoãn kéo dài ra mà hai hạng mục này bỏ trống, thì nhiều khả năng thời gian được gia hạn sẽ không được dùng cho việc chuẩn bị. Ngược lại, dù thời hạn ngắn mà thiết kế này chặt chẽ, thì lợi ích thực của cuộc tranh luận nằm ở phía đó.
