
Bầu trời phẳng một màu xám trắng, cánh đồng tuyết cũng trải ra với độ sáng như vậy. Trên dải hẹp giữa hai khoảng đó, hai cái cây đứng không còn một chiếc lá, khắc lên bầu trời đến tận đầu cành. Một đường dây điện chạy xiên ra ngoài khung hình bên trái, còn trên tuyết là những đám cỏ khô nhô lên lởm chởm, phảng phất sắc đỏ.
Không có lá nên cấu trúc của cây hiện ra nguyên vẹn. Cành tách ra từ thân lớn rồi lại chia nhánh nhiều lần và nhỏ dần đến vô tận, đó là hình dạng được tính toán qua hàng chục năm để nhận thêm dù chỉ một hạt ánh sáng. Suốt mùa hè, những chiếc lá treo trên đầu các cành này đã giữ lấy carbon trong không khí và nén vào thân cùng rễ, thứ được tích trữ như thế giờ đang đứng thành những đường nét đen trên tuyết.
Dưới chân cũng không trống rỗng. Tuyết giữ hơi ấm của đất như một tấm chăn, trong lòng đất rễ cây và vi sinh vật chậm rãi phân hủy lá rụng để tạo ra dưỡng chất cho mùa sau. Cánh đồng mùa đông yên tĩnh không phải vì chẳng có việc gì xảy ra, mà vì công việc đang diễn ra ở nơi mắt không nhìn thấy.
Cảnh sắc như thế không tự nó duy trì. Thời gian mà một cái cây già tích lại chỉ cần một nhát cưa là hết, nhưng để tạo lại độ lớn ấy thì cần hàng chục năm. Lựa chọn giữ lại cây già trong khu phố, lựa chọn trồng cây non trên đất trống sẽ chuyển khung hình mùa đông này cho thế hệ sau.
Tuyết cuối tháng 3 không kéo dài. Chẳng bao lâu nữa trên từng đầu cành sẽ có những chồi nhỏ như hạt kê phồng lên, và sắc xanh non sẽ lan ra trên khung hình xám trắng. Hãy nhìn bức ảnh thêm một lần nữa. Có thể thấy những cành cây kia không trống rỗng, mà đã nắm giữ mùa sau rồi.
