
Trong phòng gần như tối đen. Giữa bóng tối ấy có một cánh cửa giấy đứng đó, những thanh gỗ mảnh chia mặt giấy thành nhiều ô. Giữa mỗi thanh gỗ lại nổi lên một mảng trắng, khiến cả khung cửa trông như một chiếc đèn.
Trên mặt giấy, lá cây chập chờn. Cây bên ngoài không chạm trực tiếp vào cửa, chỉ còn lại dấu vết mà ánh sáng mang theo khi đi qua tán lá. Càng xuống phía dưới, bóng lá càng dày, còn phía trên thì trống. Đó là buổi chiều khi mặt trời đã xuống thấp, lúc ánh sáng băng qua sân và lọt vào tận dưới mái hiên.
Chỉ dải hẹp cắt ngang chính giữa là có thớ khác. Một hàng kính vỡ vụn như băng chen vào giữa sự mềm mại của giấy, để bên ngoài trôi qua một cách mờ nhòe. Nó không phô bày tất cả mà cũng không che hết.
Giấy hanji là vật liệu không chặn ánh sáng mà lọc ánh sáng. Nếu là kính thì cảnh bên ngoài sẽ lọt vào nguyên vẹn và chiếm lĩnh căn phòng, còn giấy thì xóa đi hình dạng và chỉ giữ lại độ sáng. Vì vậy người ngồi trước cánh cửa giấy nhìn thấy dấu vết cây đi qua thay vì nhìn thấy cây.
Độ nghiêng của bóng cho biết ánh sáng đã không rọi vào từ chính diện. Những chiếc lá lan ra như trôi xiên từ phía trên bên trái xuống phía dưới bên phải của khung cửa, và nằm theo cùng một góc trên từng mảng trắng giữa các thanh gỗ. Đó là vì mặt trời lọt vào chếch qua mái hiên và kéo dài hình dáng của cây ra. Dù giấy xóa đi hình dạng thì cũng không xóa nổi con đường mà ánh sáng đã đi qua, và cánh cửa chép lại thời gian bên ngoài bằng độ nghiêng.
Hoa văn này không lưu lại lâu. Chỉ một cơn gió là tan đi, mặt trời nghiêng thêm chút nữa thì nó tụt xuống dưới mặt giấy rồi biến mất. Những chiếc lá trong bức ảnh giờ đang lay động ở đâu, ta lại nhìn cánh cửa thêm một lần nữa.
