
Đây là con đường ban đêm nhìn xuống từ trên cầu vượt bộ hành. Ở làn bên trái, những vệt màu cam và trắng xanh chồng lớp lên nhau mà chảy đi, còn ở làn bên phải chỉ còn lại vài sợi vệt đỏ mảnh. Dải phân cách giữa nằm như một lớp cách điện chia đôi hai dòng chảy, và trên cột điện phía bên kia, dây điện tỏa ra như nan quạt. Biển hiệu cửa hàng và điểm đỏ của đèn tín hiệu in trong bóng tối như những điểm tiếp xúc.
Trong bức ảnh này không thấy một chiếc xe nào. Trong lúc màn trập mở ra, từng chiếc xe biến mất và chỉ còn lại dòng chảy. Cách hiểu thành phố cũng đang chuyển dịch theo hướng tương tự. Quỹ đạo tích lũy được dùng làm chất liệu để đọc thành phố hơn là một chiếc xe, mô thức trải qua thời gian hơn là một lần di chuyển.
Độ dày và mật độ của các vệt cho biết khung giờ đó cần gì. Một bên thì dày, một bên thì thưa. Phải đưa thêm điện đến đâu, phải dựng trạm sạc ở ngã đường nào, phải kéo dài chu kỳ đèn tín hiệu vào lúc nào, tất cả đều được giải ra từ việc xem xét sự bất đối xứng này.
Ở phía dưới lan can cầu vượt, trên tấm thép bong tróc sơn còn lại vết băng dính ở bốn góc của tờ rơi ai đó đã dán rồi gỡ đi. Vạch liền màu trắng của làn đường bên cạnh cũng chỉ có một đoạn được sơn lại nên màu sáng hẳn lên. Tách khỏi ánh nhìn muốn đọc ra dòng chảy, cây cầu này được duy trì bằng việc dán, gỡ và sơn lại bằng tay lặp đi lặp lại. Ngay trong lúc những quỹ đạo trở thành bản vẽ, vẫn có người bắc thang và cầm cọ.
Dây điện thì do người thiết kế vẽ ra, nhưng những vệt trên mặt nhựa đường thì không ai thiết kế cả. Hàng nghìn lựa chọn riêng lẻ tụ lại thành một sơ đồ đi dây, và bản vẽ đó mỗi đêm bị xóa đi rồi được vẽ lại. Nhìn lại bức ảnh, cái đêm mà một vệt nào đó từng là của riêng mình cũng đang chảy cùng ở bên trong.
