
Ô trống trên bảng lịch trình trông như không phải trả bất kỳ chi phí nào. Không đưa ra quyết định thì ngân sách, nhân lực, việc đặt hàng hệ thống đều không được ấn định. Vì vậy ô trống được đọc như một khoản tiết kiệm. Trên thực tế thì gần với điều ngược lại.
Các nước chủ chốt ở châu Á đang chuyển theo hướng ấn định thời điểm, quy định từ khi nào và từ doanh nghiệp nào phải bắt buộc công bố thông tin liên quan đến khí hậu. Hàn Quốc đang lùi việc chốt lộ trình về sau. Và trong cùng tuần đó, quy định công bố thông tin của California bị đưa lên bàn xét xử tranh cãi về việc có vi hiến hay không. Ba sự việc chồng lên nhau cùng lúc khiến câu nói "hãy chờ xem thêm một chút" thêm sức thuyết phục.
Ngay khi biến sự lộn xộn xung quanh các quy chuẩn thành lý do để chờ, chi phí chuẩn bị mà doanh nghiệp Hàn Quốc rốt cuộc phải trả không biến mất mà bị đẩy lùi về sau và phình to.
Lập luận phản đối mạnh nhất là chi phí chìm. Đó là chuyện tiêu chuẩn quốc tế đang lung lay mà vội vàng dựng hệ thống thì khi kết luận thay đổi, số tiền đã bỏ ra sẽ bị vứt bỏ nguyên vẹn. Với phía nắm ngân sách ứng phó quy định, đây là khoản được mất đáng để tính toán.

Nhưng vấn đề đang được tranh cãi hiện nay và tính chất của những gì doanh nghiệp phải chuẩn bị nằm ở các tầng khác nhau. Điều bị đưa ra thành vấn đề trong vụ kiện và trong thảo luận về chế độ gần với việc có thể bắt buộc công khai cái gì và đến đâu. Việc tổng hợp lượng phát thải theo ranh giới nào, và làm cho con số tổng hợp đó chịu được kiểm chứng như tài liệu kế toán, ở kết luận nào cũng không bị hủy bỏ. Cái bị chìm là biểu mẫu của báo cáo, còn dữ liệu thì ở lại.
Quan trọng hơn là có những hạng mục chỉ có thể mua bằng thời gian. Dữ liệu phát thải đi xuống tận các nhà cung cấp, quy trình kiểm soát nội bộ, tính liên tục của hồ sơ cần cho kiểm chứng không thể nén lại còn vài tháng nhờ tăng ngân sách. Nếu bắt tay sau khi thời điểm thi hành đã được ấn định, thứ phải bảo đảm là con số tổng hợp của thời điểm đã qua, còn thứ nắm trong tay chỉ là thời gian của tương lai. Việc ứng phó khi đó luôn đắt hơn.
Cũng có thể chọn trì hoãn. Để lựa chọn đó trở nên chính đáng thì cần có điều kiện. Phải trình bày cùng lúc rằng khoảng cách giữa thời điểm thi hành và khoảng thời gian cần cho việc chuẩn bị thực tế được đặt là bao nhiêu, và khoảng cách đó thay đổi thế nào theo quy mô doanh nghiệp. Nếu lùi mà không có thiết kế đó thì không thành gia hạn mà chỉ chuyển gánh nặng đi.
Điểm cần xác nhận sắp tới không phải là bản thân việc lộ trình có được công bố hay không. Đó là trong văn bản công bố có ghi kèm cả thời điểm thi hành và thời gian chuẩn bị hay không, khoảng cách giữa hai mốc đó có phải là mức mà doanh nghiệp chưa từng tích lũy dữ liệu chuỗi cung ứng từ đầu có thể gánh được hay không. Ô trống rồi sẽ có ngày được lấp. Vấn đề là độ dài của khoảng thời gian còn lại cho doanh nghiệp vào ngày ô đó được lấp.
